Không gì dại bằng kể chuyện tình cũ cho vợ

Chỉ vì tôi muốn vợ hiểu rằng khi đến với nhau tôi rất thật lòng với nàng nên trước ngày cưới, trong vòng tay nhau, tôi đã kể cho vợ nghe về mối tình cũ nồng say của mình.

Tôi không hề giấu giếm một chi tiết nào khi kể về người con gái xinh đẹp, đoan trang, hiền thục, rằng chúng tôi đã có một tình yêu đẹp và hết mình cho nhau. Gia đình hai bên cũng đã đi lại, đặc biệt là mẹ tôi rất quý nàng dâu tương lai. Tình cờ, cô gái ấy phát hiện mình không có khả năng sinh con. Tuy rất đau khổ, nhưng cô đã dũng cảm đến gặp bố mẹ tôi xin được hủy hôn.

Mặc mọi người khuyên can, đặc biệt là sự níu giữ của tôi, cô ấy vẫn nhất quyết ra đi. Mọi người và tôi đều hiểu sự ra đi ấy cao cả và đáng thương biết chừng nào. Vì cô ấy rất yêu tôi và chính vì tình yêu ấy, cô không nỡ cướp đi niềm hạnh phúc được làm bố của tôi.

Cảm kích trước trái tim cao quý ấy, bố mẹ tôi muốn nhận cô làm con gái nuôi. Biết mọi người dành tình cảm thực lòng cho mình nhưng từ ngày chia tay, cô ấy không hề quay lại với hy vọng tôi sẽ hết vấn vương để tìm hạnh phúc mới. Chính vì thế, tôi đã thề sẽ cưới vợ và sống thật hạnh phúc để xứng đáng với mong muốn của người xưa.

images8077016jpg1351066054 Không gì dại bằng kể chuyện tình cũ cho vợ
Ảnh minh họa

Dù bày tỏ sự cảm phục khi nói về mối tình cũ nhưng tôi thật lòng yêu và hết mình với tổ ấm hiện tại của mình. Nhưng với vợ tôi thì hoàn toàn khác, vợ không thể quên những gì tôi đã kể. Vợ lúc nào cũng cảm thấy mình thua thiệt vì đã không được tôi yêu như thưở ban đầu. Vợ thường xuyên xâm nhập thế giới riêng của tôi. Đồ dùng cá nhân, thư từ, tranh ảnh… của tôi  đều bị vợ  lục tung lên hết. Sau đó thì vợ đem lên bàn “giải phẫu” phân tích, chỉ trích, không cho tôi được một giây phút bình yên. Tôi thật sự rất khổ tâm.

Theo vợ thì người ta chỉ thật sự yêu và đắm say hết mình với mối tình đầu, còn sau đó chỉ là nghĩa vụ. Vợ bắt đầu thầm so sánh tình yêu hiện tại tôi dành cho vợ và tình yêu trong quá khứ của tôi. Mỗi khi hai vợ chồng có bất đồng, tôi to tiếng với vợ, lập tức vợ đay nghiến rằng tất cả sự yêu thương tôi dành cho người khác hết rồi, đến lượt vợ chỉ có lỗ mãng, sỗ sàng.

Biết vợ ghen với quá khứ, tôi nín nhịn nhưng hình như sự nhẫn nhịn của tôi như là sự thú nhận đối với vợ. Thế là nỗi uất ức trong vợ cứ lớn dần lên. Tôi như cái chong chóng trong trận đồ ghen tuông của vợ. Nếu nín nhịn cho êm chuyện thì vợ cho rằng tôi có tật nên không dám phản ứng lại, mà phản ứng lại thì vợ càng làm tới.

Dần dần tôi cảm thấy xa cách với vợ. Vợ chồng không thể âu yếm nhau khi lòng tự trọng bị bào mòn hằng ngày. Bây giờ thì tôi nghĩ rằng nếu như trước ngày cưới, tôi gian dối một chút thì tốt hơn, rằng vợ là người đầu tiên tôi yêu, hoặc tôi cứ im lặng đừng kể cho vợ nghe về quá khứ thì có lẽ cuộc sống vợ chồng sẽ thanh thản, an toàn hơn. Quá khứ ấy, những điều không hề có thực ở hiện tại lại giống như một bóng ma ám ảnh vợ tôi. Bây giờ, tôi chẳng biết phải làm sao?.