Kiểu đàn ông này chắc chắn sẽ có bồ

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Tôi
năm nay 36 tuổi, kết hôn hơn 10 năm, có hai cháu. Chúng tôi lấy nhau vì
tình yêu, trong hoàn cảnh cả hai đều nghèo nhưng thương nhau thật lòng.
Cưới nhau về anh mới bắt đầu đi học Đại học, còn tôi cũng vừa học vừa
làm, vừa nuôi con đầu lòng. Phải nói cuộc sống vật chất vô cùng khó khăn
nhưng vợ chồng thương yêu nhau, nhớ nhau, anh cũng rất tình cảm, có lần
học xong đã muộn anh cũng bắt xe từ Hà Nội về tỉnh với vợ rồi sáng sau
lại lên trường.

Tốt
nghiệp với kết quả khá, anh có cơ hội làm việc ở thủ đô nhưng vì gia
đình anh về tỉnh nhà lập nghiệp (Anh nói vậy và tôi cũng thấy vậy,
thương yêu anh hơn). Cuộc sống chưa hết khó khăn vì anh không có cơ hội
tìm việc ở cơ quan nhà nước (nơi hầu như dành cho con ông cháu cha).

Anh
cũng làm ở doanh nghiệp nhưng thu nhập thấp, vợ chồng có lúc túng thiếu
cũng cáu gắt nhau về tiền nong nhưng không nghiêm trọng, tôi nghĩ cũng
là chuyện thường ở mỗi gia đình. Rồi cơ hội đến, bằng năng lực của mình
anh trúng vào một chức danh lãnh đạo của một doanh nghiệp có tiếng, chi
nhánh ở tỉnh. Từ đó bằng năng lực cộng thêm may mắn, công việc ngày càng
thăng tiến, thu nhập ngày càng cao.
 

Những người đàn ông thành đạt,
giỏi giang luôn bị các cô gái ham tài, ham tiền vây quanh. (Ảnh minh
họa)

Những
tưởng mở ra một trang mới cho cuộc sống gia đình nhưng nó lại là khởi
đầu một tương lai u ám. Thực lòng mà nói chồng tôi là một người đàn ông
đẹp trai, thành đạt, khéo léo nên giành được nhiều sự quan tâm của người
khác, đặc biệt là người khác phái. Tôi đã đau khổ bởi ghen tuông nhưng
hầu như đối với anh chỉ vui chơi qua đường nên rồi vợ chồng lại bình
thường. Chuyện đáng nói là cách đây khoảng 4 năm khi tôi sinh cháu thứ
hai thì phát hiện anh có bồ, lại là thứ tình cảm sâu nặng gắn bó cả về
vật chất, thậm chí cô bồ còn khẳng định họ có một đứa con chung (sau này
khi chuyện vỡ lở anh không nhận đó là con). Sau một biến cố về kinh tế
và áp lực của gia đình thì họ thôi nhau, nhưng cũng làm tôi khốn khổ một
thời gian dài.

Khi
mọi chuyện tạm lắng, tôi cũng không nhắc lại chuyện cũ nữa và cũng xác
định là phải một thời gian dù ngắn họ mới có thể quên được nhau. Vấn đề
là chồng tôi ngày càng tỏ ra coi thường tôi, cho rằng tôi không làm ra
tiền, không giỏi giang bằng những nguời phụ nữ khác xung quanh anh mặc
dù tôi cũng có một vị trí trong cơ quan nhà nước. Hàng tháng anh chỉ đưa
tôi mấy triệu (trong tổng số mấy chục triệu thu nhập của mình) để chi
phí nuôi con và cho cả gia đình lớn (gồm bố mẹ chồng). Tất cả tiền làm
ra anh giữ, tự quyết chi tiêu không thèm bàn bạc với vợ.

Công
việc nhà chỉ tôi đảm trách và nuôi dạy con, anh chưa từng biết cho ăn,
tắm cho con lấy một lần. Mấy ngày nay chỉ vì tôi chuẩn bị bữa ăn cho anh
chưa được chu đáo anh lớn tiếng chửi bới tôi và mặc dù tôi đã nhẹ nhàng
nói lại rằng trong khi lo con ốm, lại phải lo việc nhà nên có gì vợ
chồng nhẹ nhàng bảo ban em sẽ chu đáo, tại sao anh cứ động nói là chửi
bới??? Vậy mà chồng vẫn giữ thái độ lạnh nhạt, im lặng, coi như tôi phạm
vào một tội lỗi tày trời nào đó. Tôi biết trong thâm tâm anh coi thường
tôi, tôi cũng linh cảm thời gian này anh lại có “mối quan tâm” mới, họ
mới là người hiểu và có thể “chia sẻ” với anh đươc!

Tôi
cảm thấy mệt mỏi và muốn ly hôn để tìm lại sự thanh thản cho mình, tôi
thấy cuộc sống tuy đầy đủ vật chất (về hình thức thôi: nhà đẹp, xe đẹp)
nhưng gia đình không hạnh phúc, không ấm cúng. Tôi bất lực vì không thể
mang lại cho con cái sự cảm nhận về mái ấm gia đình giản dị…

Tôi
có nên ly hôn không hay cố gắng sống cạnh người chồng vô cảm để con tôi
có đầy đủ bố mẹ và một gia đình hình thức mà thôi. Rất mong được chuyên
gia tâm lý cho lời khuyên sáng suốt trong tình huống này.  Xin cảm ơn!
(Tôi xin được giấu tên và địa chỉ).

Trả
lời:

Bạn
thân mến!

Đọc lá thư của bạn tôi hoàn toàn
không bất ngờ, đọc đoạn đầu đã đoán được đoạn sau. Nó khiến tôi nhớ lại
những lá thư của nhiều bạn đọc trong thời gian gần đây hỏi về vấn đề
chồng ngoại tình. Những tình huống này có lẽ chỉ khác nhau  một số tình
tiết còn đại thể giống nhau. Kịch bản thường có 3 nhân vật: Một ông
chồng thành đạt, làm ra nhiều tiền lại đẹp trai, phong độ, hay hát
karaoke, hay đi mát-xa, xông hơi, hay đi đây đó, giao tiếp giỏi và tiếp
xúc với nhiều phụ nữ. Một người vợ giản dị, chân chất, thuỷ chung, quanh
năm ở nhà cần cù chịu khó nuôi con, quán xuyến gia đình. Và kẻ thứ ba
là một là một cô ả thường trẻ đẹp, chen ngang vào làm cho gia đình họ
chao đảo.

Sau nhiều năm làm tư vấn hôn
nhân, tôi rút ra một nhận xét chung là những vụ chồng ngoại tình gần đây
có chiều hướng gia tăng và hay rơi vào những ông chồng đẹp trai, thành
đạt (làm giám đốc hay phó giám đốc – như chồng chị) và làm ra nhiều tiền
(khoảng vài ba chục triệu một tháng – như chị kể). Riêng trong tháng
4-2010 vừa qua, tôi tiếp xúc trực tiếp với 8 phụ nữ đến nhờ tôi tư vấn
về chuyện chồng họ ngoại tình thì tôi phát hiện trong số đó 6 ông có
ô-tô riêng, 5 ông có chức vụ trong đơn vị như giám đốc, phó giám đốc, ít
nhất là trưởng phòng. Cả 8 ông này đều tương đối phong độ, khoẻ mạnh,
làm ăn năng nổ, kiếm tiền giỏi. Tôi hầu như chưa gặp trường hợp nào một
ông chồng ốm yếu gày còm, xấu trai, không có chức có quyền, lại nghèo xơ
nghèo xác mà có “bồ” (tức là có người yêu, không phải là ca-ve).
 
Cho nên nếu chị quyết định ly
hôn, không chấp nhận một ông chồng trăng hoa như vậy để tìm một ông
chung thuỷ tuyệt đối, không trai gái gì thì điều đầu tiên tôi khuyên chị
là nếu có lần sau thì đừng lấy một ông chồng giống những ông tôi vừa
nói trên, tức là thành đạt, giàu có, đẹp trai, tán giỏi. Vì đó là diện
có “nguy cơ cao”, rất dễ ngoại tình. Thời nay những đàn ông như thế muốn
chung thuỷ cũng rất khó. Họ phải luôn luôn từ chối những cô gái trẻ đẹp
không muốn vất vả nhưng muốn có tiền tiêu xài. Họ phải đem hết tiền
kiếm được về đưa cho vợ cất đi, không được để trong người hay trong thẻ
tín dụng cá nhân. Vì nếu nhiều tiền dễ bị bạn bè rủ rê tiêu xài xả láng,
bị các cô gái mồi chài, lả lướt. Từ đó đến chỗ ngoại tình chỉ cách gang
tay. Vì đàn ông khoẻ mạnh, lắm tiền, có địa vị như thế mà lại không
thích gái đẹp hơi bị… hiếm. Tôi nghĩ là cũng có nhưng là của hiếm. Cứ
tìm những ông không đẹp trai, không giàu, không giỏi kiếm tiền và nếu
không có sức khoẻ và không giỏi giao tiếp nữa thì khả năng chung thuỷ sẽ
cao hơn.
 

Giữ
chồng thành đạt: hãy là người tình, là thư ký của chồng, đừng biến mình
thành ôsin của anh ấy.

Tôi nói như thế là muốn để chị thấy
chị không phải là người đàn bà duy nhất bị chồng lừa dối. Vì tôi đã
nghe nhiều chị bất bình hỏi: “Sao nó lại rơi vào tôi ?”. Thực ra nó rơi
vào khá nhiều phụ nữ có chồng thành đạt, đẹp trai, giỏi kiếm tiền. Thời
nay lấy chồng như thế giữ được rất khó, phải nỗ lực rất cao. Bởi vì
những đàn ông đó thường rơi vào tầm ngắm của những cô gái muốn thăng
tiến nhanh, muốn có tiền ăn chơi, may quần áo đẹp, đi xe đẹp. Có cô lại
muốn yêu người đẹp trai dù họ có vợ rồi. Thậm chí có “xin” con thì họ
cũng xin những người như thế. Họ không xin những ông ốm yếu, không tiền,
không tài đâu.

Trở lại trường hợp của chị. Theo
tôi chị nên cố gắng cứu vãn cuộc hôn nhân này. Để mất một người đàn ông
như thế không chỉ chị thiệt mà các con chị cũng thiệt vì chúng mất một
người cha có khả năng tái chính chăm lo cho chúng học hành đến nơi đến
chốn. Trong thư chị không nói các con có yêu bố không? Nếu anh ấy yêu
con, (dù không chịu tắm cho chúng) và chúng cũng yêu bố thì có ly hôn
hay không chị đừng chỉ nghĩ đến mình mà nên nghĩ đến các con nữa.

Một điều đáng cứu vãn cuộc hôn nhân
này nữa là chồng chị ngoài tội trai gái, bồ bịch ra, (cái tội phổ biến
của đàn ông đẹp trai và thành đạt, giao tiếp giỏi như chồng chị) anh ta
không nghiện hút, cờ bạc hay bạo hành đánh đập vợ (chỉ có tội hay chửi
mắng vợ, tôi chưa rõ mức độ cụ thể thế nào. Người giao tiếp giỏi gì mà
lại thế?).

Vậy muốn cứu vãn cuộc hôn nhân này,
giữ được người chồng, người cha cho các con chị là một việc không dễ.
Nó đòi hỏi chị có quyết tâm, kiên trì và có phương pháp. Không thể dùng
bạo lực được, vì có “đánh dẹp” đám này, anh ta lại sa vào đám khác có
khi còn nguy hiểm hơn. Sách lược của tôi là “lạt mềm buộc chặt” như các
cụ nói. 

Tôi nghĩ rằng chị đã cố gắng rất
nhiều cho gia đình, lo cho hai đứa con. Nhưng có thể chính vì quá tập
trung vào con mà chị ít quan tâm đến chồng. Muốn chiếm lĩnh trái tim anh
ấy, chị phải biết chồng muốn gì? Muốn vợ đẹp cho tương xứng với mình,
đưa vợ đi đâu người ta không bảo là “cọc cạch”. Vì bây giờ anh ấy có địa
vị, lại đẹp trai, lắm tiền. Vậy chị đã đầu tư sang sửa ngoại hình của
mình chưa? Mình đã đẹp nhất như mình có thể chưa? Bộ cánh mà chị mới may
gần nhất là khi nào? Nếu soi vào gưong thấy chưa ra dáng là vợ của
người đàn ông thành đạt mà lại giống ô-sin của anh ta thì chị phải cố
gắng nhiều đấy.

Đàn ông hay muốn vợ hiền, dịu dàng,
tươi tắn, thấy chồng về là cười tươi. Con cái đứa nào cũng sạch sẽ thơm
tho, ngoan ngoãn. Bầu không khí gia đình tươi vui đầm ấm có chưa? Bữa
ăn hàng ngày đừng để anh ấy chê bai, cáu kỉnh mà phải hợp khẩu vị anh
ta. Nếu làm được như vậy anh ta sẽ ít đi hơn vì ở nhà cũng vui và đầm
ấm. Tôi biết những điều này nói thì dễ nhưng làm thì khó, nó đòi hỏi
phải cố gắng rất nhiều. Nhưng nếu vì mục tiêu gia đình hạnh phúc, vì
tương lai của các con thì sự cố gắng ấy cũng đáng để ta bỏ sức.

Tôi hy vọng sau khi chị thay đổi
“chiến thuật” một thời gian sẽ có chuyển biến dần theo chiều hướng tốt
đẹp. Người chồng sẽ thấy những cố gắng của chị. Anh ấy sẽ nghĩ lại và
tình yêu tưởng đã chết sẽ sống lại dần dần. Không thể biến chuyển ngay
trong một vài tuần được đâu. Tôi biết chị sẽ vất vả nhưng nếu ly hôn,
một mình chị nuôi dạy hai đứa con, kinh tế hạn hẹp thì cũng vất vả không
kém mà tương lai lại mờ mịt không có động lực tinh thần. Chị sẽ buồn
khổ có khi sinh bệnh thì con cái còn mất nhờ.

Còn nếu như sau một thời gian 
chị cố gắng như thế mà anh ta ngày càng tệ hơn, đối xử với vợ tàn tệ,
giai gái trắng trợn quá đáng hơn thì khi đó  ta sẽ bàn tiếp chị ạ. Tôi
vẫn hy vọng trường hợp của chị có thể cứu vãn được. Chúc chị vượt qua
mọi khó khăn!