“Lần đầu tiên” sao dễ vậy?

Ngày còn học Đại học, tôi yêu một người bạn cùng học từ thời phổ thông của mình! Hai chúng tôi hiểu nhau, yêu thương nhau và luôn giữ gìn cho tình yêu ấy mãi trong sáng như thưở ban đầu!

Khi tôi học năm thứ hai, tôi quen anh (chồng của tôi bây giờ) là người cùng quê, hai gia đình chúng tôi cũng quen biết lẫn nhau. Anh hơn tôi mười tuổi và đã sống và làm việc ở Sài Gòn một thời gian khá dài! Mặc dù lúc ấy, anh có tình cảm với tôi nhưng tôi chỉ xem anh như một người bạn bình thường, không hơn không kém… Tôi cũng thẳng thắn nói với anh rằng, tôi đã có người yêu và anh cũng đủ thông minh để nhận ra điều đó!

Tôi là một người khá nghiêm túc về chuyện tình cảm và không muốn làm ai đó yêu thương mình bị tổn thương nên mỗi lúc anh nhắn tin hay gọi điện, tôi đều tìm cách tránh né. Dần dần anh cũng biết được tôi là người con gái kiên quyết và cứng rắn như thế nào!

Tôi học ở Sài Gòn, người yêu tôi đi nghĩa vụ công an và công tác ở Tây Nguyên. Tuy khoảng cách về địa lý không quá xa xôi nhưng điều kiện không cho phép chúng tôi gặp nhau thường thường! Có gặp nhau cũng chỉ trong chốc lát rồi người yêu tôi lại phải lên chuyến xe hiếm hoi duy nhất về Tây Nguyên làm nhiệm vụ!


Tôi đã có một tình yêu rất đẹp và trong sáng!

Gia đình khó khăn để trang trải cho việc ăn học ở Sài Gòn, tôi cũng
phải đi làm thêm như nhiều sinh viên khác, từ phát tờ rơi, làm gia sư,
phục vụ quán cà phê, tiếp thị… nhưng không vì khó khăn mà tôi đánh mất
mình, vẫn luôn chung thủy và chờ đợi với mối tình đầu.

Thế rồi, tôi cũng đã ra trường và làm việc ở môt công ty lớn với đúng
chuyên môn của mình, người yêu tôi cũng đã trở thành một người có cấp
bậc, chức vụ trong nghành công an. Cũng lúc này, tôi nhận thấy sự khác
biệt và có khoảng cách rất lớn giữa hai chúng tôi. Ngày lễ 30/4 năm ấy,
anh có xuống Sài Gòn thăm tôi và tôi đã kiên quyết nói lời chia tay
anh… vì tôi hiểu, chúng tôi không thể tiến xa hơn được nữa! Mặc dù
người yêu tôi vẫn muốn níu kéo nhưng anh vẫn tôn trọng quyết định của
tôi vì anh hiểu, tôi là một con người cương quyết, khi đã quyết định là
không bao giờ thay đổi! Tuy tôi cũng rất buồn nhưng công việc đã cuốn
lấy tôi và tôi không còn thời gian để suy nghĩ đến bất cứ việc gì nữa!

Không lâu sau đó, tôi đi đám cưới một người bạn cùng quê và gặp lại
anh, chàng trai đã theo đuổi tôi suốt mấy năm tôi học Đại học. Anh có
hỏi tôi “chuyện tình cảm của em như thế nào rồi” và chẳng hiểu tại sao,
tôi cũng hỏi lại anh như vậy! Chúng tôi đi uống cà phê, nói chuyện với
nhau rất nhiều và tôi nhận thấy ở anh có một điều gì đấy thật gần gũi,
đặc biệt!

Anh thường xuyên liên lạc và chúng tôi gặp nhau thường xuyên hơn, mặc
dù những câu chuyện ấy cũng chỉ nói về công việc, quê hương… Rồi một
hôm, sau khi gặp gỡ chuyện trò với nhau, về đến nhà, anh có nhắn tin
cho tôi rằng: “Ước mong của anh là được lấy em về làm vợ và anh đã dõi
theo em trong suốt thời gian qua!”. Tôi cũng không quá bất ngờ vì những
dòng tin nhắn của anh nên đã nhắn lại: “Anh hãy chứng minh cho em thấy
điều đó đi!”… Đêm hôm ấy, hai chúng tôi đã nhắn tin cho nhau suốt đêm
và tôi đã quyết định sẽ về quê cùng anh! Bởi anh nói rằng anh cũng lớn
tuổi rồi và cần có một gia đình nhỏ cho bố mẹ anh được yên tâm!


Chúng tôi đã hân hoan trong niềm hạnh phúc lứa đôi!

Rồi chúng tôi đăng kí kết hôn, làm đám hỏi, đám cưới… mọi chuyện diễn
ra một cách chóng vánh! Tôi cảm thấy mãn nguyện và hạnh phúc về sự lựa
chọn của mình, về tình yêu thương bấy lâu nay anh dành cho tôi!

Nhưng thật bất ngờ, ngay lần đầu tiên quan hệ với nhau, anh đã sỉ mắng
tôi: “Em đã lừa anh! Tại sao em lại lừa anh?”… Lúc ấy, tôi đã 25 tuổi
nhưng tôi vẫn rất lơ mơ về kiến thức giới tính và những chuyện thầm
kín, chăn gối tôi cũng chẳng mấy khi để ý. Anh lạnh lùng nói rằng: “Em
không còn là con gái nữa! Biết đâu em đã có con với người ta rồi? Tại
sao lần đầu tiên quan hệ lại vào rất dễ và không ra máu? Tại sao núm vú
của em lại thâm như vậy?”.

Tôi không biết giải thích với anh như thế nào nữa? Chỉ biết khóc vì
thấy tủi thân và giận anh vô cùng! Thực sự, tôi cũng không biết tại sao
lại như vậy! Tôi chưa hề một lần quan hệ với ai và tình yêu của tôi và
chàng trai ấy cũng rất trong sáng! Nhưng mọi chuyện đã rồi… đám cưới
vừa mới diễn ra, chẳng nhẽ tôi lại xách đồ quay lại nhà mình? Tôi âm
thầm chịu đựng sự sỉ nhục và chứng minh cho anh thấy rằng, tôi không
phải là người phụ nữ hư hỏng, tôi chưa bao giờ làm gì có lỗi với anh…
và mối tình đầu của chúng tôi cũng rất trong sáng!

Tôi nghi ngờ mình bị bệnh gì đó và chắc chắn, sinh lý của tôi có vấn
đề! Tôi đã một mình đi khám ở bệnh viện phụ sản và kết quả thật bất
ngờ… Bác sỹ bảo cơ thể tôi tiết ta một loại hóc môn giống như phụ nữ
mang thai. Chính vì vậy mà kinh nguyệt không đều hoặc không có kinh
nguyệt trong khoảng hai, ba tháng liền. Núm vú bị thâm cũng là do hóc
môn ấy!


Tôi đã rất đau khổ khi bị chồng nghi ngờ về sự trong trắng của mình!

Sau khi đưa giấy xét nghiệm cho chồng, anh ấy đã rất hối hận vì đã đối xử với tôi như vậy! Bây giờ, cuộc sống của chúng tôi rất hạnh phúc vì cả hai đều rất hiểu và thương yêu nhau! Anh ấy cũng chiều chuộng, chăm sóc tôi rất nhiều và không bao giờ nhắc đến chuyện quá khứ của tôi nữa!

Tôi viết lên đây mong rằng những ai gặp phải tình cảnh như tôi thì hãy chia sẽ để chồng mình có thể hiểu được! Không phải người nào cũng hoàn hảo, có thể chúng ta bị mắc một căn bệnh nào đó, cũng có thể chúng ta có những cái bất thường so với những người khác… Đừng đặt nặng vấn đề trinh tiết lên cao quá… như vậy sẽ không có được hạnh phúc hoặc hạnh phúc đó sẽ không bao giờ trọn vẹn! Dẫu biết rằng, con gái thời nay cũng không ít những cô đua đòi, hư hỏng vì lối sống buông thả, dễ dãi… nhưng không phải bất cứ người con gái nào cũng vậy!


Thu Trang