Mẹ chồng, nàng dâu: từ hai phía

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

“Chiến tranh” lạnh

H. là một cô gái xinh đẹp, 23 tuổi, mới tốt nghiệp Đại học Kinh tế, yêu D., bạn học cùng trường. Hai gia đình đều “môn đăng, hộ đối”. Tình yêu chín muồi, đám cưới rất hoành tráng tại khách sạn lớn nhất thành phố trong sự hoan hỉ, trầm trồ của bà con, họ hàng. Thế nhưng sau ba tháng về sống chung với gia đình chồng, cô dâu trẻ đã khăn gói về nhà cha mẹ đẻ và nằng nặc đòi ly dị! Lý do: Không thể sống được với mẹ chồng!

Tìm hiểu nguyên nhân thì ra mẹ chồng của H. cứ 5 giờ sáng đã dậy tập thể dục, lục đục nấu ăn sáng, dọn dẹp nhà cửa, còn cô vợ trẻ thì đủng đỉnh 8 giờ sáng mới dậy đi làm. Thế là mẹ chồng nói bóng nói gió rằng cô lười nhác, không biết làm việc gì ngoài chuyện “làm vợ”. H. tự ái, thế là đòi kết thúc cuộc hôn nhân nếu chồng không chịu ra riêng.

Còn M. thì lại khác, cô gái đảm đang, khéo léo về ăn ở rất hợp mẹ chồng, gia đình nhà chồng ai cũng quý, nhưng đến khi đứa con đầu lòng ra đời thì mọi chuyện thay đổi. Do yêu cháu, mẹ chồng bắt con dâu phải vâng lời mình, mọi việc chăm sóc con như cho bú, ngủ, tắm nhất cử nhất động phải đặt dưới sự kiểm soát của mẹ chồng. Cứ đúng 3 tiếng một lần bà mới cho gọi M. cho em bé bú, có lần M. cho con bú trộm thì bị mẹ chồng la: “Cho ăn không đúng giờ rối loạn tiêu hóa, con dâu gì nói không nghe!…”. Thế nhưng thằng bé không hiểu sao càng ngày càng gầy gò và không chịu ăn uống gì, có nguy cơ suy dinh dưỡng nặng. Xót con, bà mẹ trẻ trốn bế đi trung tâm dinh dưỡng để tư vấn. Thế là chiến tranh xảy ra, mẹ chồng nói rằng con dâu “sữa nóng”, lại không biết nghe lời, không biết nuôi con, ngày xưa bà nuôi một tay bốn đứa con đều khỏe mạnh, mới hai mươi ngày đã ra đồng, đi chợ làm hết mọi việc trong nhà, bây giờ các cô các cậu cứ vẽ vời lắm chuyện, làm cháu “đích tôn” của bà suy dinh dưỡng. M. hằng đêm ôm đứa con gầy còm khóc ngậm ngùi, khổ sở mà không dám kêu ai.

Mẹ chồng nào cũng thế?

Ngày chủ nhật, một nhóm các cô gái trẻ ngồi quán cà phê ở quận 3 TP.HCM) “tám” và đọc báo. Một cô gái trẻ nghe câu thơ của cố nữ sĩ Xuân Quỳnh “Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi…”, liền bĩu môi: “Có mà mơ! Bà ấy cứ có cái gì cũng phần con gái. Con gái ngồi chơi cả ngày không sao, mình mới ngồi một chút đã tay nặng tay nhẹ nhắc nhở, kể công! Thỉnh thoảng còn dọa mình câu: “Trai năm thê bảy thiếp, gái chính chuyên một chồng”, bênh con trai chằm chặp, tức chết đi được”. “Sao mày không ra ở riêng? Trước khi cưới tao giao kèo với chồng nếu không ở riêng thì em không cưới, thế là chàng phải thuê nhà riêng hai vợ chồng ở đấy!” – cô khác chen vào.

“Còn mẹ chồng tớ mà thấy chồng giúp vợ việc nhà một chút là nói việc ấy của đàn bà, làm anh ấy ngại. Các cậu xem, đi làm cả ngày về mệt chết được còn lo lắng chợ búa, cơm nước, con cái, vậy mà hình như bà ấy chẳng hề thương mình!”…

Câu chuyện xoay quanh chủ đề này nở như ngô rang, các cô thi nhau kể chuyện mẹ chồng, mỗi người mỗi vẻ, nhưng giống nhau là mẹ chồng hay để ý, bắt bẻ, trách con dâu.

Từ hai phía

Hỡi những cô dâu trẻ, rồi các cô cũng sẽ là những bà mẹ chồng trong tương lai! Rồi các cô cũng sẽ già, cũng sẽ ngồi vò võ đợi con cháu đi làm, đi học suốt cả ngày đến tối mịt mới về. Thế mà con cháu về là vào phòng đóng cửa, khi đó các cô thèm được con cháu quan tâm biết chừng nào! Các cô đã biết sinh ra một đứa con và nuôi nấng đến tuổi trưởng thành gian nan đến thế nào. Và rồi đứa con lấy vợ, bà mẹ như cảm thấy mất đi một nửa tình cảm, ảnh hưởng của mình tới đứa con trai yêu quý mà trước đây nghe lời bà tăm tắp bây giờ chỉ nghe lời vợ! Thế nên hãy thấu hiểu và thông cảm cho các bà mẹ chồng. Thử quan tâm hơn đến mẹ chồng, chịu khó lắng nghe và chia sẻ với mẹ chồng. Thỉnh thoảng đưa các bà đi chợ, hỏi xin ý kiến, lời khuyên… chắc chắn bà sẽ cho các cô những kinh nghiệm quý giá về cuộc đời, vừa để đẹp lòng người chồng thân yêu của mình, vừa làm gương cho các con mình noi theo và chắc chắn mọi chuyện sẽ tốt đẹp.

Còn các bác “mẹ chồng” đáng kính! Con dâu nó còn trẻ người, non dạ, ngày xưa mình cũng thế, thôi thì hãy nhắc nhở, dạy dỗ nhẹ nhàng, chân tình, đừng cố chấp, hãy thương con dâu như con đẻ. Nếu hôm nào có phải rửa bát cho con dâu thì cứ coi như rửa bát cho con đẻ! Đừng kể công, trách cứ. Đừng bao giờ nghĩ “con dâu khác máu tanh lòng”, hãy trải lòng ra, yêu thương con dâu thật sự, chắc chắn cô con dâu sẽ hiểu ra và yêu quý mẹ chồng như mẹ đẻ.