Một phần cuộc đời không có đôi vai anh kề bên…

Cũng bởi vì tôi cũng là một người con gái đang yêu và người tôi yêu đã ở xa lắm,xa không chỉ một vòng trái đất như trong lời một bài hát mà ai đó từng hát khi tình yêu không còn trọn vẹn….Anh,tình yêu một thời của tôi đã xa mãi và nơi anh đến có lẽ  đi đến hết cuộc đời,tôi mới có thể đặt chân đến được.

Hai năm yêu nhau, tôi và anh đã trải qua một phần đời sinh viên đẹp nhất và đáng nhớ nhất. Hai năm ghi dấu bao kỉ niệm cho tình yêu đầu của chúng tôi, một con bé sinh viên năm thứ nhất ngây thơ,trong sáng và một chàng trai năm cuối điển trai, tuấn tú. Tôi không biết mình đã yêu anh như thế nào, chỉ nhớ rằng mình đã rất hạnh phúc,và anh cũng vậy.Tất cả hoài niệm của mối tình đầu còn đọng lại trong tâm trí tôi đến giờ phút này là nụ cười  của anh.

Tôi luôn khao khát được nhìn thấy nụ cười trên môi anh,nụ cười sao ấm như nắng Hà Nội những ngày mùa đông lạnh giá, sao rạng rỡ như bảy sắc cầu vồng sau mỗi cơn mưa…Nó như trở thành một phần trong tôi,để cứ mỗi lần vô tình nhìn thấy nụ cười trên một gương mặt có chiếc lúm đồng tiền thân quen, hai dòng nước mắt lại tuôn rơi trên bờ mi hao gầy, mỏi mệt.

Anh à, không phải em không cố gắng,không phải em yếu đuối đến thế, tất cả chỉ vì em yêu anh, chỉ vì em cần anh cùng em bước tiếp những tháng ngày còn lại trong cuộc đời. Chỉ vì em khao khát được có anh bên cạnh, được gục đầu vào ngực anh, tựa vào vai anh và hôn nhẹ lên bờ môi anh…Nhưng anh ở nơi đâu?Anh đến nơi đâu khi bỏ lại em giữa lòng Hà Nội heo hút gió heo may, giữa dòng đời bon chen,xô bồ…

Một phần cuộc đời không có đôi vai anh kề bên..., Góc lãng mạn, Tình yêu -  Giới tính, tam su tinh yeu, chuyen tinh yeu hay, dan ong, moi tinh dau, ky niem, tam su, loi chua noi, tinh yeu gioi tinh

Anh về miền đất nào xa xăm khi một mình em chết lặng giữa dòng người qua lại. Em lặng nghe tiếng gió đông thét gào buốt giá, em ghen tị, căm ghét một đôi tình nhân dắt díu nhau dưới đêm mưa lạnh, em thèm một nụ hôn nồng cháy khi trái tim như đang bật khóc nức nở…

Giáng  sinh lại về…Giáng sinh với người ta là khoảnh khắc ấm áp,là yêu thương đong đầy, nhưng với tôi, đó là nỗi đau không thể nào quên… Hai năm trước,vào một đêm Giáng sinh yên bình,anh  đã bỏ lại tôi với những mơ mộng của mối tình đầu vụng dại và ra đi mãi mãi…Giáng sinh năm ấy lạnh lắm, nhưng tôi yêu cái tiết trời buốt giá bởi lẽ trong mưa phùn và gió lạnh, người ta cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết  khi có một bàn tay lặng lẽ siết chặt đôi tay mình, truyền từng chút hơi ấm mong manh của cơ thể cho mình….

Tôi đã cùng anh tung tăng trên những nẻo đường Hà Nội rực rỡ ánh đèn,tấp nập người qua lại. Bất chợt tôi nhìn thấy một em bé chừng bốn,năm tuổi đang hoảng hốt trước ánh đèn chói lóa của một chiếc ô tô từ xa lao tới. Một cảnh tượng thương tâm sắp xảy ra, tôi biết điều đó nhưng chỉ kịp vội vàng đưa hai tay lên che kín mắt. Khi những tiếng chân vội vã, hoảng hốt xung quanh ngày một to hơn, dòng người nháo nhác vây quanh chiếc xe, tôi nắm chặt bàn tay anh…

Nhưng khi quay lại, tôi bàng hoàng nhận ra đó không phải anh mà là một người đàn ông xa lạ.Tim tôi bất giác đập nhanh hơn, tôi hoảng loạn trong đám đông gọi tên anh…Nhưng không một lời đáp lại,chỉ có những tiếng vang cứ vọng lại dồn dập.Tôi chen vào giữa đám đông….Anhhhh…Tôi chỉ kịp kêu lên thất thanh rồi không biết những chuyện sau đó xảy ra như thế nào nữa…

Một phần cuộc đời không có đôi vai anh kề bên..., Góc lãng mạn, Tình yêu -  Giới tính, tam su tinh yeu, chuyen tinh yeu hay, dan ong, moi tinh dau, ky niem, tam su, loi chua noi, tinh yeu gioi tinh

Khi tỉnh lại giữa bốn bức tường trắng xa lạ,tôi cố nhớ lại những gì vừa xảy ra.Một ngày, hai ngày rồi ba ngày trôi qua…Tôi gọi điện cho anh nhưng không được, tôi không muốn và cũng không đủ can đảm để hỏi một ai đó chút tin tức về anh.Tôi sợ có thể điều họ nói ra sẽ là điều mà tôi không bao giờ muốn nghe…Tôi vẫn chờ một ngày anh sẽ đến thăm…Nhưng tôi hiểu…Tôi hiểu chuyện gì đã xảy ra khi đứa bạn thân vào thăm bỗng ôm chầm lấy tôi và khóc nức nở….Tôi biết…tôi đã mất anh…mãi mãi….

Anh à, em vẫn mơ hoài một mái ấm hạnh phúc như anh đã từng nói….Em vẫn nuôi ước mơ về một căn nhà nhỏ chiều chiều vang tiếng cười trẻ thơ, đêm đêm sáng ánh đèn bên bàn học của những đứa trẻ…Một căn nhà có sân rộng và giàn cây dây leo buông xuống như những tấm rèm trước cửa.Em vẫn chưa thể quên những chiều hè mưa bay, trên bờ vai anh kể cho em nghe về ba má, về chuyện mẹ chồng – nàng dâu, về những hoài bão trong cuộc đời…

Tất cả kí ức về anh em sẽ giữ mãi trong tim,vì biết đâu đấy trong cuộc sống em vô tình tìm lại được một chút hơi ấm của anh giữa lòng thành phố này…   

Mối tình đầu đi qua cuộc đời tôi như một nốt trầm lắng đọng giữa bản nhạc đang du dương, chỉ có điều sau nốt trầm ấy, một mình tôi phải chơi tiếp bản nhạc buồn, bản nhạc cho tình yêu non nớt, bản nhạc cho một phần còn lại của cuộc đời tôi…

Một phần cuộc đời không có đôi vai anh kề bên…