My Love

Em là một người con gái xinh đẹp; duyên dáng; giỏi giang; ăn nói thông minh, có duyên, cuốn hút, dễ thương… tất nhiên là chung quanh em cũng có khá nhiều vệ tinh. Hầu hết đều là những người cũng giỏi giang, học giỏi. Tôi cũng nằm trong số vệ tinh đó, nhưng lại là một ngôi sao xấu xí, học dở, ăn nói vô duyên…. Tất cả đều ko bằng em, có lẽ chỉ có sức khoẻ là tôi hơn em, vì em học nhiều lắm, thường hay học khuya nữa, vì vậy mà cứ hay bệnh hoài…

Có lẽ người ta nói đúng, mối tình đầu thường hay dở dang, chẳng có kết quả tốt đẹp.

Lần đầu tiên tôi gặp em là khi nào nhỉ?….Uhm… Đó là một buổi sáng đẹp trời, tôi đang tới trường (đi trễ), đang phóng xe khá nhanh thì….. tôi đột nhiên thắng lại, thắng rất gấp. Chuyện gì vậy?…Tôi dừng lại mà nhìn 1 cô bé đang ôm cặp đi vô cổng rất vội. Không hiểu sao tôi đang chạy thì trông thấy cô bé thì lại làm như vậy, tôi ko hiểu nữa. Nhưng rồi tôi cũng tiếp tục vô trường và hình ảnh đó cũng chỉ thoáng qua thôi, sau đó tôi cũng ko nhớ nữa.

Một buổi sáng tôi lại đi trễ, chạy một mạch xuống sân để tập TD, tôi đứng gẩn cổng ra vào. Cô bé hôm trước từ xa, ôm cặp đi lại phía tôi, để cặp xuống đất, rồi quơ tay quơ chân giống tôi – tôi tập mà mắt cứ nhìn, liếc sang cô bé. Lần này thì trong tim tôi đã dành 1 góc nhỏ để chứa hình ảnh của cô bé đó. “Ai vậy ta ? “-tôi tự hỏi.

Tôi lâu lâu cũng hay xuống sân đá cầu chung với tụi bạn. Sáng nọ, tôi lại trông thấy cô bé, nhưng cô đang đi đâu thế nhỉ?. A!cô đi vào trong lớp 10H, rồi ngồi vào bàn học. Vậy là cô học lớp 10H (chắc là học giỏi lắm – tôi nghĩ). Ôi, em để 2 bím tóc sao mà dễ thương quá (đó là lần đầu cũng là duy nhất tôi nhìn thấy em để bím). Kể từ đó, tôi cũng siêng đá cầu hơn, mặc dù cũng ko thích lắm, vì đá cầu rất mệt, chơi xong mồ hôi đầy mình… Cũng từ đó, khi chơi, trong đầu của tôi ngoài những suy nghĩ cho từng pha cầu thì lại xuất hiện thêm 1 ý nghĩ khác, đó là EM. Chơi mà cứ hay liếc vào trong lớp 10H. Và cũng tứ đó tôi hay đá sang hướng 10H khi em gần đó, hoặc siêng năng đi lụm cầu-mà nó rớt gần đó, chi vậy?. Để nhìn lên áo em xem em tên gì. Nhưng một nỗi là lại rồi mà ko dám nhìn lên, nhìn em, thế là 1 thời gian vẫn chưa biết tên em.

Trong 1 buổi sáng thứ 2 đầu tháng, dưới sân cờ, trong lúc phát BẢNG DD thì tôi đang nhìn sang lớp em, chính xác là nhìn em, đột nhiên tôi thấy em đứng dậy, lên nhận thưởng. Lúc đó tôi cố gắng nhớ lại những cái tên lớp 10H vứa mới đọc, trông đó có 1 cái tên T.M gì đó là hay nhất, chắc là em, mà cũng ko chắc… Đang đi, thì đàng xa thấy em đang đi tới, lần này bạo gan, tôi cố ý đi sát lại và nhìn lên áo em, TR….T.M, ko nhìn rõ. Tôi lại bảng điểm dò danh sách lớp 10H và nhìn thấy cái tên THTM, vậy là em tên THTM, lòng tôi vui vui… nhưng cũng chỉ biết vui vui, cũng ko biết làm gì.

Có nhiều sáng tôi đi học, tôi hay gặp E lắm, lúc thì mẹ chở, lúc thì ba chở, nhưng đặc biệt là 10 lần thì hết 6-7 lần là lúc tôi đang đi trễ, lúc đang đi qua 1 cái ngã ba, vậy là nhà em trong con đường này!-tôi nghĩ. Từ đó mỗi khi đi trễ là tôi nghĩ tới em, lúc gần tới ngã 3 là “chắc lại gặp em”. Cũng có vài lần thật, lúc tôi nghĩ vậy thì em vừa tới.

Có một chiều, tôi nhớ rất rõ là một chiều thứ 6, tôi đang chở đứa bạn, thì nhìn thấy em đang chạy xe đạp đằng trước. Lần đầu tiên tôi biết em có đi xe đạp, tôi đi theo sau em, rồi chạy nhanh lên phía trước xe em, tôi chạy chậm lại. Lúc đó thực ra tôi ko có ý định như vây, chỉ là bất giác tôi lại chạy chậm lại, thế là em từ đằng sau đi tới, xém tông xe tôi, tôi quay lại và chỉ biết cười, trong lúc đó tôi nhìn em và tự nói trong đầu “nhìn em cười sao mà dễ thương quá”. Chở thằng bạn tới nơi, tôi chạy nhanh lên phía trước để đuổi kịp em. Tôi chậm chậm theo sau, rồi ko hiều sao lại chạy nhanh về phía trước – qua mặt em, tôi tự hỏi ” làm gì vậy, theo dõi người ta mà !?”, rồi tôi chạy chậm lại, có cảm giác như em cũng chậm theo tôi. Một tiếng nói phát ra từ đàng sau :” coi chừng chống anh ơi!” – đó là tiếng nói của em – đó là lần đầu tiên tôi nghe được giọng nói em. Tôi quay lại đá chống lên và cười… Xe tôi và xe em tiếp tục nối đuôi nhau, tôi cố gắng chạy chậm lại để cho em qua mặt tôi, để có thể theo dõi được em chứ. Nhưng sao mãi mà em vẫn ở phía sau tôi, bối rối ko biết làm sao, nhìn phía sau, em nhìn tôi, em chạy xe mà hình như cái ổ xe cứ lắc – có lẽ chạy chậm quá hay gì đó – đó chỉ là cảm giác của tôi thôi. Đột nhiên tôi buôn miệng một câu :”chạy xe ko vững hả ” – trời ơi tôi nói gì vậy, điên à, nói cái quái gì vậy chứ. Thế là đã tới ngã 3 – cái ngã 3 ấy, tôi quyết định chạy thẳng luôn, vì tôi biết thế nào em cũng qua đường – vì tôi biết nhà em trong đó. Đứng đàng xa, đợi em qua đường, tôi quay xe lại, và tiếp tục “phi vụ”. Xe tôi theo sau, cách xe em cũng khoảng 100m, em quẹo vào 1 con hẻm, tôi tiếp tục theo. Vì đây là con hẻm, nên tôi sợ em phát hiện, nên chạy chậm lại – cách xe em cũng độ hơn 100m, ko biết nó dẫn đi đâu, nhưng thấy em quẹo vào đường này, tiếp tục đi theo, nhưng…hỡi ôi, đâu mất tiêu rồi! .Vì tôi chậm quá nên để mất dấu em rồi, dừng lại dáo dác nhìn quanh….A! kia rồi, ko rõ lắm, nhưng mà giống em lắm – từ con hẽm em ra ngoài đường cái. Tôi chạy theo, nhưng tới ngoài đường thì….mất dấu thiệt rồi!!!. Tôi nghĩ :”con đường này khá dài, ngã 4 còn khá xa, trong thời gian ngắn mà ko thấy đâu, thì nhà em chỉ ở quanh đây thôi”. Nhà ngoại tôi cũng gần đó, tôi về ngoại chơi, một lát thì về. Tôi đi về trên con đường đó, trong đầu chỉ nghĩ về em. Chợt tôi thấy em, đúng là em rồi, em mặc một bộ đồ mặc nhà màu tím, đi từ trong 1 ngôi nhà ra, em đi qua nhà kế bên. Tôi vừa đi vừa nhìn theo em,  xe chạy qua em rồi mà tôi vẫn cứ ngoái cổ lại nhìn – vì dừng lại nhìn thì em nhìn thấy. Vậy là biết nhà em rồi, tôi đánh liều quay lại. Ở bên kia đường, tôi cố nhìn vào nhà em, tôi thấy 1 cái biển, thì ra ba mẹ em là bác sĩ, tôi nhìn thấy 1 số điện thoại trên cái biển, cố gắng ghi vào đầu, vì có thể là số nhà em. Tôi quay lại đi về, trong lòng rất vui, vui như vừa tìm được vàng.

Sáng nọ, tôi lại đi trễ, bị giám thị bắt lại ghi tên. Vừa đó em cũng vừa lại. Thế là tôi với em cùng bị bắt, tôi đứng bên em, tim đập loạn xạ, run lắm, lâu lâu lại liếc qua nhìn em, lúc đó sao em dễ thương quá đi mất. Chỗ học của tôi gần ngay cửa sổ, có thể nhìn xuống nhà xe. Vì thế mà tôi biết là em rất hay đi trễ, và mỗi lần như vậy em lại đi ngã sau nhà xe. Cứ vậy, khi nào tôi vô lớp sớm, tôi lại ngồi nhìn xuống đó mà ngóng em.
 
Một chiều nọ, gần tới giờ học, đó là buổi học đầu tiên của lớp thi HSG, tôi và thằng bạn quên mang tập, nó nhờ tôi đi mua tập mới. Ra tới nhà xe, chợt tôi nhìn thấy M, cô ấy đang dắt xe ra. Tôi đứng sững lại, và quyết định đi theo em – quên mất lời dặn của thằng bạn và tiết học sắp tới, tôi quyết định đi theo xe em. Trời ơi, tôi đã biết nhà em rồi, vây thì đi theo làm gì, tôi cũng ko biết. Em như thỏi nam châm, cứ hút lấy tôi. Sau đó, tới 1 ngã 3 – ko phải cái ngã 3 ấy – ngã 3 ấy con xa lắm, em băng qua đường, tôi ko hiểu em đi đâu. Tôi chợt nhớ tới giờ học, nhà tôi cũng gần, với lại nhà còn mấy cuốn tập trắng, lấy đem lên  bán cho nó cũng được, thế là chạy 1 mạch về nhà. Xong xuôi, nhưng mới chỉ chưa được 5 phút, có lẽ em vẫn còn ở trên con đường đó – con đường mà lúc nãy em đi. Tôi nãy ra 1 ý nghĩ điên rồ, là chạy đi tới con đường đó, nhưng bằng 1 ngã khác, hy vọng gặp em. Dường như việc được nhìn thấy em là cho tôi vui hay sao ấy. Thế là như dự định, tôi vòng sang con đường đó – mặc dù đi đường này cũng tới trường nhưng khá xa, mà tôi vẫn đi. Vừa vòng vào con đường, tôi bắt gặp em từ đàng xa, tôi chạy chậm lại. Tôi đi ngược chiều với em, khi tôi và em đối diện nhau, tôi nhìn vào mắt em bằng 1 ánh mắt – gởi hết toàn bộ yêu thương vào trong ấy, em thì quay sang chỗ khác, hình như là em mắc cỡ (chỉ là cảm giác thôi). Trôi qua em, tôi tự cười 1 mình, đi xa được khoảng mấy chục mét, tôi quay đầu lại nhìn em, cũng vài giây sau, em cũng quay lại nhìn, hình như thấy tôi đang nhìn em mà em quay chỗ khác. Tôi tiếp tục đi mà miệng vẫn cứ cười 1 mình. Đó là một ngày mà sự việc xảy ra chỉ là một ánh mắt nhưng ko hiểu sao đó là ngày tôi vui vui, vui lắm!
 
Cứ thế, lúc bấy giờ, lúc nào tôi cũng nghĩ tới em: ko biết chiều nay lớp mình học ko biết lớp em có học ko?, ko biết giờ này em về chưa?, mấy giờ em về nhỉ?,sao tuần này ko thấy lớp em học?…… Những buổi học trái buổi của tôi từ đó như vậy.

Buổi sáng thì lúc nào ra chơi cũng mong được nhìn thấy em ở dưới, lúc nào cũng nhìn vào cửa sổ lớp em, cứ như vậy. Và từ đó tôi cũng siêng học hơn, nhưng chỉ siêng một chút thôi.

Thế là ngày thi sắp tới, một kỳ thi HSG – ko quan trọng cho lắm, nhưng tôi cứ muốn phải giành được thành tích tốt, để em chú ý tôi.

Những buổi học trái buổi chiều thứ 5 của tôi là những buổi em cũng học thể dục. Khi về, rất nhiều lần tôi thấy em đứng trước cổng trường đợi mẹ, và cũng nhiều lần tôi tính bước lại làm quen, nhưng tôi lại ko dám, nhiều lần như vậy, tôi đứng nhìn em từ đàng xa, lúc thì tôi về trước, lúc thì cứ đứng đó mà “đấu tranh nội tâm” xem có nên lại làm quen không, đứng riết rồi cũng tới lúc em về, đứng nhìn mà tiếc ngẩn ngơ, có một lần tôi mua ly nước mía, định lại làm quen, đưa em uống nước khi vừa mới tập xong, nhưng rồi cũng đứng đó, nhiều lần như vậy mà tôi cứ tự trách mình, sao mà tôi nhát quá, bỏ lỡ nhiều cơ hội lắm rồi.

Vào một buổi chiều, một đứa em gái lớp 10 mà tôi quen đến nói với tôi một chuyện, đó là có 1 đứa con gái hỏi thăm về tôi, bất ngờ đó chính là em. Tôi vui lắm, tôi có cơ hội rồi.!!!

Tối đó tôi quyết định viết 1 lá thư tỏ tình, tôi ra hiệu sách lựa những tấm thiệp, những tấm giấy viết thư đẹp nhất để gởi cho em. Sau đó tôi nhờ đứa em gởi bức thư đầu tiên. Một ngày, hai ngày….rồi một tuần, vẫn ko thấy thư trả lời, tôi sốt ruột lắm. Tôi gởi bức thứ 2, cũng như vậy, vẫn ko trả lời…..

Ngày thi đã đến, tôi ra hiệu sách mua những thứ cần dùng cho kỳ thi, trong đó có cuốn truyện ngắn tên MÀU TÍM HỌC TRÒ – chủ yếu mua đọc cho đỡ buồn và cũng vì nó có nội dung đúng với tâm trạng tôi lắm. Đi về, tôi quyết định ghé nhà ngoại chơi 1 tí – và đi bằng con đường  nhà em – có lẽ tôi muốn gởi 1 lời tạm biệt với em. Đi ngang nhà em, tôi nhìn thấy em đang chơi đùa với em của em – “sao dễ thương quá”, đi qua em, tôi quay xe lại – nhìn em lần nữa, lần này thì là phía kia đường. Tôi phát hiện là em đã nhìn thấy tôi, tôi chẳng biết làm gì, chỉ biết nhìn em bằng 1 ánh mắt, gởi vào đấy đầy yêu thương, rồi đi về.

Trên đường đi thi, tôi luôn nhớ tới em, tự nhủ cố gắng giành giải để em chú ý mình. Thi xong, buồn rũ rượi, rớt rồi, buồn lắm, sức mình vẫn chưa bằng người ta, rớt là phải!. Đi về, đoàn có ghé qua 1 khách sạn gần biển. Tối đó, ăn cơm xong, 1 mình tôi ra ngoài biển ngắm biển. Hix… biển đen thui có gì để ngắm chứ, mà có lẽ tôi đang buồn nên chỗ nào cũng nhìn được, khi nhìn thì tôi lại nhớ tới em, làm sao để làm quen em đây? – tôi nghĩ. Ngồi riết chắc buồn chết quá. Tôi đi qua nhóm của tụi 10, tụi nó đang chơi đố nhạc, tôi ở lại mà ca hát với tụi nó – đỡ buồn. Đi về, có lẽ nhờ tình cảm, sự thân thiện của tụi nhỏ, của mấy đứa bạn mới quen – an ủi nhau, cũng cảm thấy vui lên.
 
Về nhà rồi, về rồi, lại nhớ tới em……..

Vừa về là vừa tới ngày giỗ tổ-1 lễ hội hàng năm của trường, tôi hoà vào đám bạn vui chơi, cũng bớt buồn. Tối đó, đang tụm 5-7 với tụi nhỏ, tụi bạn mới quen trong hội, thì….. từ đàng xa tôi thấy em, nhìn em hoài, mà…..hình như em cũng có nhìn tôi…… Mà tôi con trai mà lại nhát lắm, ko biết làm gì cả, lúc đó em bị đám bạn xô em tới tôi, rồi em đi chỗ khác. Sau đó, em tiến lại tôi, lộ rõ vẻ mắc cỡ, e thẹn của con gái – dễ thương lắm. Em với tôi nói chuyện vài ba câu thì em đi chỗ khác ngồi – vẫn nhìn qua tôi  – tôi cũng vậy. Sau đó nhờ 1 ông thầy lại giúp tôi làm quen em – trời ơi! con trai như tôi sao nhát quá, em vẫn là người mở đầu câu chuyện (thú thật là tôi dở ăn nói lắm)…… vậy là tôi với em quen nhau từ đó. Đó là 1 đêm rất vui của tôi, rất-rất-rất….vui của tôi. Đêm đó tôi nằm lăn qua lăn lại tới hơn 1 tiếng mới ngủ được, vui lắm lắm…. Vui vì quá là bất ngờ, tôi ko thể ngờ rằng lại có chuyện bất ngờ như vậy, vừa nãy đúng là tôi đang nói chuyện với em, ko phải là mơ đâu. Đêm đó, được làm quen em, giống như là tôi vừa đoạt giải, còn hơn nữa chứ. Vui lắm lắm…

Thời gian đầu em với tôi trao đổi, nói chuyện qua CHAT, lúc đó có 1 sự hiểu lầm giữa tôi và em, em giận, làm cho tôi sợ lắm, tôi sợ mọi chuyện sẽ tan vỡ, và rồi sau đó vẫn như cũ. Lúc uống nước với em, em là người nói nhiều nhất, tôi con trai mà ko biết nói cái gì – tôi ăn nói kém lắm (có lẽ là một trong những nguyên nhân làm cho mọi chuyện tan vỡ sau này). Em ăn nói rất là có duyên, rất là cuốn hút, ăn nói rất dễ thương – trái ngược hoàn toàn với tôi. Khi bên em tôi ko nói nên lời, nhưng tôi lại rất là vui sướng, hạnh phúc. Thời gian trôi, lại 1 sự cố, sự hiểu lầm của 2 người, em lại giận tôi nữa, lần này em giận lắm, sao tôi cứ toàn làm em giận ko vậy chứ!?. Sau đó, vào cuối năm học, đã nghỉ hè, trong 1 buổi chiều tôi chat với em – khi tôi vừa đi chơi với tụi bạn nhân dịp cuối năm……. em đã nói lời chia tay – ko hiểu sao lúc đó cái quán rớt mạng, chẳng nói được gì nữa. Tôi vội vã trở về, em gọi điện cho tôi, em giải thích, an ủi, em nói, còn tôi chỉ lặng im mà nghe, chỉ à, ờ, uhm…. Buồn lắm, rất là buồn, xuất hiện vài giọt nước mắt trên mắt tôi. Tôi trấn tĩnh lại, lên phòng bật nhạc thật lớn, lấn át tất cả……………

Từ đó tôi chỉ còn là anh trai của em, quan hệ vẫn bình thường, nhưng dường như tôi có cảm giác như hai chúng tôi đang ngày càng xa nhau. Tôi biết, em không có để ý đến tôi đâu, tôi cũng không phải là một chàng trai cuốn hút – ít ra là trong cách ăn nói của tôi. Có lẽ do tôi học dở quá, hay chắc là….., hay là………….Khi em bệnh, em buồn,… những lúc cần tôi giúp đỡ, tôi cũng không làm gì ra hồn. Có lẽ em chán ghét tôi lắm. Càng ngày, khoảng cách giữa chúng tôi càng xa ra, nỗi nhớ nhung, buồn bã, đau khổ của tôi cũng bị đào sâu thêm…….

     …………….. …………………………………………………………………………………………….

Năm cuối rồi, lo học thôi, dù biết khả năng tôi chẳng được bao nhiêu, dở lắm, thời gian cũng ko còn dư dả, nhưng tôi cũng cố hết sức, không buông xuôi dù ko được như ý muốn, tôi cũng ko buồn. Có lẽ chắc là tôi ko có khả năng học cao đâu. Em thì chung quanh biết bao người ưu tú. Có lẽ tôi ko hợp với em, có lẽ vậy, tôi kém em nhiều lắm; ko có gì cả, nếu có, thì có lẽ chỉ có trái tim của tôi thôi, nhưng nó đâu đáng giá gì đâu, đâu có chứng tỏ được điều gì với em. Sau này em sẽ học lên cao, sẽ có nhiều người giỏi giang chung quanh em, có lẽ em sẽ quên tôi thôi. Nếu như, tôi còn khả năng bước cao nữa thì tôi vẫn sẽ giữ em trong tim, và tiếp tục nuôi lấy hình bóng em, nuôi dưỡng tình yêu, và nuôi thêm hy vọng, dù biết rất khó được đáp lại. Còn nếu không, tôi bắt buộc phải ném em ra thôi, dù là rất đau, rất khó. Vì tôi biết khi đó tôi chẳng còn hy vọng gì nữa. Không đời nào một thằng chẳng ra gì có được quyền mơ tưởng được điều gì cao quý, yêu em nhưng không thể làm gì được cho em thì không nên yêu nữa…..Vẫn mãi mãi là một khoảng thời gian đẹp của tôi. HY VỌNG SẼ KHÔNG CÓ “NẾU KHÔNG”. HY VỌNG TÔI VẪN GIỮ ĐƯỢC EM, HY VỌNG TÔI SẼ KO CÓ CỚ ĐỂ QUẲNG EM RA KHỎI CON TIM. ANH VẪN HY VỌNG……..

Người gửi: LHP, mail: [email protected]

 

Ban dung si tinh that nhung minh dam khang dinh qua bai viet nay ban la mot nguoi gioi, thong minh.
Bebuon,
[email protected]

Cuộc sống đôi khi thật trớ trêu, mình không nghĩ rằng có 1 khoảng thời gian ngắn mình lại như thế… Quen biết nhau từ rất lâu, nhưng sao 1 lần cùng chuyến xe với anh ra Hà Nội, mình lại thấy rất cần anh đến thế…
Anh ấy đúng là người trong mơ của mình. Tối hôm đó trở đi, mình và anh liên lạc thường xuyên và nói lời yêu sau đó 3 ngày…Anh là người đã có vợ và hai con, mình còn là sinh viên năm thứ 3. Anh học cao học tại trường mình nên chúng mình đã có thời gian bên nhau mà chị ấy không biết. Anh nói rằng cuộc sống gia đình anh chỉ là NGHĨA, còn TÌNH đã hết từ lâu, anh chỉ thương hai đứa bé thôi… Lúc nói lời yêu thì anh đã sắp kết thúc khoá học Cao học, 1 tháng sau đó ah ra Hà Nội 2 lần vì lý do công tác, chúng mình đã hẹn nhau đi chơi và… nụ hôn đã xuất hiện, rồi mình về quê, chúng mình cũng đã gặp nhau 1 lần mà chị ấy không biết. Mình đã từng nói với anh ấy: “Nếu anh không còn yêu chị ấy thì chúng mình cùng đi gặp chị ấy để nói rõ mọi chuyện”. Nhưng anh bảo còn sớm quá, vì em còn đang học, chị ấy là một người phụ nữ ghen kinh khủng, và còn Bố Mẹ em liệu có chấp nhận anh không ( vì anh chơi thân với Bố mình)…Mình đã suy nghĩ rất nhiều, và rồi quyết định chia tay. Anh đã đồng ý vì muốn để mình học. Nhưng lần này về quê nghỉ hè, mình đã không thể không thôi nhớ anh… Mình phải làm sao???
Trang xinh,
[email protected]

Bạn có một mối tình học sinh thật đẹp đấy!
Cố gắng giữ lấy dù kết quả như thế nào đi nữa! 🙂
Ban,
[email protected]

Yeu nguoi dan ong co vo – phu nu luon la nguoi thiet thoi, hay nho lay dieu do, du do co the la tinh yeu dich thuc (theo ban nghi la the), nhung se ko bao gio co ket qua tot dep dau. Nhung co gai moi lon nhu ban “TRANG XINH” ah, chua hieu cuoc song phuc tap nhu the nao dau…
Vuot qua loi lam,
[email protected]

Hãy để con tim được yêu thương 🙂
Linh,
[email protected]

Bạn ấy là một hotboy của trường mình… Bạn ấy rất đa tài và lúc nào trên môi cũng nở một nụ cười hết sức thân thiện… và không biết từ lúc nào mình đã… thích cậu ấy. Lớp cậu ấy kế lớp mình. Buổi sáng thì lúc nào ra chơi cậu ấy cũng ra đá cầu và như vậy tui lại có cơ hội được nhìn thấy cậu ẫy ở dưới, cứ như vậy. Và từ đó tôi cũng siêng học hơn, nhưng chỉ siêng một chút thôi… rồi cứ thế hai năm học cấp ba trôi qua trong sự yên lặng, chẳng ai có thể nhận ra những tình cảm đơn phương của một đứa con gái như tôi dã dành cho cậu ấy… Năm cuối rồi… chẳng lẽ tôi lại cứ mãi im lặng. Tối đó tôi quyết định viết 1 lá thư tỏ tình, tôi ra hiệu sách lựa những tấm thiệp, những tấm giấy viết thư đẹp nhất để gởi cho cậu ấy… và trong lá thư ấy mình dã nói thật hết những cảm xúc trong hai năm qua của mình và mình còn nói là sau ba tháng hè này trôi qua nếu như minh vẫn không nhận đươc hồi âm của cậu ấy… Mình sẽ bỏ cuôc và tôi sẽ nuôi lấy hình bóng Bin (tên thân mật ở nhà) nuôi dưỡng tình yêu, và nuôi thêm hy vọng, dù biết rất khó được đáp lại…mình phải làm sao để được cậu ấy hồi âm trong thời gian sớm nhất… có một số biểu hiện của cậu ấy và… theo cảm nhận của một đứa con gái nhạy cảm mình biết rằng cậu ấy cũng có cảm tình với mình… Hãy cho mình một lời khuyên nhé!!!!
Duyen,
[email protected]

LHB than men! Khi một người con gai yêu điều quan trọng nhất đối với họ chính là tình yêu chân thành của đối phương, vì thế đừng bao giờ so sánh mình với những người ka nha. Hãy nhớ câu “nhìn lên mình chẳng bằng ai, nhìn xuống ko ai bằng mình”. Nếu bạn tiếp tục so sánh như vậy chỉ làm bạn mất tự tin mà thôi, hãy tìm hiểu nguyên nhân vì sao mà cô ấy muôn chia tay nha. Đừng đánh mất một tình cảm đẹp như vậy!

Lời này mình muốn gửi tới Trangxinh. Đừng như vậy trang ah, những người đàn ông có vợ rồi khi ngoại tình đều nói như vậy đó, hãy tỉnh táo bạn nhé, con gái tụi mình thường hay nhẹ dạ lắm!!
Hong,
[email protected]