Ngã Rẻ Cuộc Đời – Truyện Người Lớn Siêu Phẩm

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Chương 9

Trí quỳ thẳng người giữa hai đùi trắng nõn cặp bên hông mình. Đôi chân ngà ngọc liên tục co duỗi trước những cái vuốt ve quá đỗi tuyệt diệu. Bàn tay rắn rỏi không ngớt vờn vũ trên đùi non, lướt dọc theo khe háng bóp nhẹ khối thịt mềm mại của Lan. Nàng nấc lên mỗi khi ngón tay “vô tình” chà dọc vào khe suối sũng nước. Những lúc ấy, hai môi âm hộ căng mọng ôm lấy ngón tay Trí tẩm lên đó thứ chất nhầy trong trong. Anh chà chà lên xuống khiến Lan run rẩy bần bật. Trí đưa tay lên cao, nhớt khí sóng sánh kéo sợi thành một đường nối liền ngón tay với khe âm hộ. Lan đờ đẫn nhìn theo, ngón giữa đã bóng nhẫy, dòng nhớt khí đang kéo sợi chợt đứt đoạn tụ thành một giọt sắp nhỏ xuống. Trí đưa lên miệng mút lấy ngón tay mình, anh mút sạch những tinh túy của Lan tiết ra. Cái cách dâm ô đó đã khiến Lan chết lịm trong ngây ngất. Nàng nghe như âm đạo căng tức trước sự khiêu khích không thể kiềm lòng được nữa. Lan chụp lấy tay anh đặt vào cấm cung, Trí lặp lại động tác cũ và lần này khí huyết dính trên tay còn nhiều hơn lúc nãy. Anh không mút nữa mà đỡ mông Lan nâng lên, nàng đạp chân xuống nệm hưởng ứng. Chiếc âm hộ nung núc thịt nẩy vào mặt liền được được giam cầm trong cái miệng hả lớn. Trí ngậm khối thịt mềm nhớp nhúa nút mạnh khiến Lan phải trân mình rú lên, âm dịch trào khỏi cửa mình trôi sang miệng Trí. Đôi chân run rẩy không đỡ nỗi hạ thể, nàng rớt mông xuống nệm rên xiết. Hai lá phổi đã căng hết cỡ nhưng vẫn không đủ không khí cho Lan hô hấp. Nàng thở hồng hộc trối chết trước sự đày ải quá mãnh liệt. Chưa bao giờ nàng có thể hình dung cảm giác mê đắm đến cuồng loạn khi được một người đàn ông ngậm nút bộ phận con gái.

Lan co một chân đưa sang phía bên kia để thoát khỏi thân người Trí đang chắn giữa hai đùi. Nàng muốn khép háng để tạm dừng vì không thể tiếp tục chịu đựng trước sự ma quái của miệng lưỡi bạn tình. Nếu Trí vẫn tiếp tục ngậm âm hộ Lan nút một lần nữa chắc nàng sẽ chết ngay trên giường mà không kịp trăn trối. Nhưng khi cẳng chân thon dài trắng nõn vừa dở lên cao liền bị Trí giữ lại. Anh kéo chân nàng xuống mút từng ngón trắng tinh sạch sẽ. Lan há hốc rên rỉ, sự nhột nhạt ngây dại lại ập đến trước một động tác âu yếm nằm ngoài trí tưởng tượng. Trí say sưa mút từng ngón thon dài, liếm lưỡi vào kẽ chân rồi lướt xuống lòng bàn chân trắng hồng. Lan quíu người, chân co quắt nửa muỗn giãy giụa thoát thân, nửa muốn đẩy cả bàn chân vào mặt cho Trí hôn hít.

– Anh ơi… Anh giết em rồi… Ah… em chết… em chết!!!

Trí cạp vào gót chân son, làn da nơi ấy mịn màng không một vết nứt. Gót chân hồng hào thơm mùi da thịt con gái non tơ. Anh vòng qua cắn lên mắc cá, chân Lan run run đón nhận những tín hiệu không thể giải mã được. Lan nằm nghiêng một phía siết chặt cái gối ôm trong lòng, phó mặc cẳng chân mảnh mai cho Trí vờn vũ, nàng liên tục trân mình chịu đựng khi lưỡi anh bắt đầu lướt từ cổ chân tiến dần lên trên. Mặt lưỡi nhám nhúa miết trên bắp chuối thon thon, chạy ngược lên đầu gối tròn lẵng. Trí cạp lên đó khiến Lan giật bắn, suýt chút nữa nàng bật khỏi giường.

– Nhột quá, dừng lại đi anh!!!

Trí liếm dọc đùi non, tốc độ chậm dần khi càng tiến về vùng cấm. Lan uốn lượn hạ thể, siết muốn vỡ nát chiếc gối ôm trước ngực. Nàng trân mình chuẩn bị chống đỡ trước sự “tàn phá” sắp ập xuống nơi ấy. Âm hộ run rẩy, dịch nhầy mỗi lúc một tràn trề ra cửa mình rỉ xuống khe mông… nàng sắp chết vì chờ đợi nhưng Trí đã bỏ lơ chỗ ấy. Anh chỉ hôn nhẹ lên mảng lông khiến Lan nấc lên uất ức. Anh là đồ quỷ, đồ ác độc, anh giết em luôn đi… Những lời mắng nhiết yêu thương vang lên trong đầu khi Trí đã bỏ qua đóa hoa giữa hai chân để cắn nhẹ lên đùi bên kia. Lan rùng mình nổi ốc, nàng thả lỏng vòng tay thư giản nhưng không thể… Trí xé đùi Lan ra hai bên, vạch cặp môi âm hộ như muốn lộn ngược ra ngoài, những mảng thịt đỏ au ướt đẫm bị lưỡi Trí vét một đường sâu từ hậu môn lên tới âm hạch. Lan bấu tay xuống nệm giật nẩy.

– Ah…h… đừng… đừng…!!!

Làm gì có chuyện đừng ở đây! Trí ghìm tay đè giữ để háng Lan luôn mở lớn, hai ngón tay vẫn khéo léo vạch cửa mình cho chiếc lưỡi nhám điên cuồng liếm vào mảng thịt đỏ hồng đã tê dại. Dòng nước tình yêu tuông trào từ cái lỗ nhỏ trên chiếc màng mong manh.

– Em chết… em chết anh ơi!!!

Lan nói như đang khóc, nàng giãy giụa cố thoát khỏi sự tấn công quá bất ngờ. Nàng đã biết trước sự thể nhưng vẫn bị Trí dẫn dụ để lơ là trong phòng thủ, giờ đây thân thể non tơ phải hứng chịu mưa gió phũ phàng. Lan đạp chân trồi lên phía trên, Trí đuổi theo ngậm âm hạch mút mạnh. Lan co giật như kẻ hấp hối khi lần đầu trong đời bị kích thích lên khối thịt nhỏ xíu ấy. Anh là đồ quỷ, anh chết đi cho em nhờ, anh giết em rồi, em chết đây, em chết đây…

Lan không thể thoát khỏi sự đeo bám gắt gao của cái miệng quá “tàn bạo”. Nàng chỉ còn biết trân mình chống chọi một cách tuyệt vọng khi khối thịt ấy như đang bị Trí nhai nát. Nàng đập tay đùng đùng, nàng ôm đầu Trí đẩy ra, mông nẩy lên từng cơn nhưng miệng bạn tình vẫn dính chặt vào âm hộ.

– Tha cho em… tha… tha… đi… Ah…h…

Lan nẩy hạ thể lên cao gồng người, lúc đó Trí mới nhả đoa hoa của nàng ra. Mông rớt ầm xuống nệm thở hồng hộc. Trí mỉm cười khoái trái trườn lên người Lan. Nàng trỏ ngón tay vào trán mắng yêu.

– Đồ quỷ sứ, đồ độc ác! Anh không thấy là em không chịu nỗi nữa hay sao?

– Thấy, nhưng kệ em.

– Em mệt quá, rã rời tơi tả hết rồi.

– Mới có tập một đã thê thảm vậy sao?

– Anh nói vậy là… là còn nữa hả?

Trí không cho Lan nói thêm lời nào, anh cúi xuống khóa môi nàng, hai chiếc lưỡi lại quấn lấy nhau không rời. Trí khéo léo tách chân Lan để nằm lọt vào giữa. Nàng ý thức chuyện gì sẽ đến nhưng giờ đây trái tim đã trao trọn cho anh, thân xác này chỉ còn là hư vô trống rỗng. Những đòi hỏi của thể xác đang phát tín hiệu rần rật từ nơi ấy, báo cho Lan biết nàng không thể dừng lại được nữa. Lan tự dạng chân vòng lên quấn lấy mông Trí. Dương vật cương cứng chỏi vào đường nứt sũng ướt. Trí đẩy nhẹ, quy đầu căng tròn lọt vào bên trong, cặp môi âm hộ phồng lên ngậm lấy. Lan rên ư ử trong họng khi cảm nhận chân thật cái vật to cứng đang làm cho cửa mình nở rộng. Nàng run người khi thỏi gân của bạn tình trườn chậm vào âm cung. Cảm giác đau thốn khi quy đầu rấn vào cái lỗ nhỏ trên màng trinh. Lan khẽ uốn éo hạ thể né tránh nhưng không kịp nữa, Trí đã thúc vào mạnh hơn, đầu dương vật lụi sâu xé toạc lớp màng mỏng mà Lan đã cố công gìn giữ.

– Ôi đau… đau quá anh ơi…!

Nước mắt dâng trào lăn trên đôi má ửng hồng. Đời con gái thế là hết, nàng không tin là mình đã không thể vượt qua cám dỗ của nhục cảm, nàng đã thất thân với người đàn ông mới tiếp xúc được vài tháng. Lan nghiêng đầu né tránh nụ hôn đang chực chờ giáng xuống. Trí mơn trớn vành tai, lã lướt trên triền cổ. Động tác âu yếm mê đắm đã đốt cháy thành tro những ray rức vừa đến trong đời, đẩy Lan tiếp tục chìm sâu trong đê mê nhục cảm. Cơn đau chỉ thoáng qua rồi tan biến như bọt nước, để lại nơi ấy cảm giác bị niêm cứng trong sự trơn trợt đến mê người. Dương vật chỉ mới đi được nửa chiều dài, Trí nhấp nhẹ để tập cho cái lỗ non tơ tươi mới quen dần với sự xâm nhập. Âm đạo co thắt nhè nhẹ, cửa mình run giật khi động tác đang êm ái diễn ra giữa hai chân. Cặp môi âm hộ khó nhọc ngậm lấy thân đại thụ quá khổ. Lan ngửa cổ rướn người, đôi mắt nhắm nghiền lắng nghe sự đê mê đang dần lấp đầy khoảng trống trong sâu thẳm. Trí nhấp mạnh hơn, thân dương vật gân guốc trượt dài vào âm cung. Cả hai siết cứng nhau hít hà trong hơi thở đứt quãng. Lan rên xiết khi cái đàn ông đã đi hết vào cơ thể, dương vật to cứng đã chiếm trọn đường ống chật hẹp, cảm giác quá tuyệt diệu càng khiến Lan nhận biết rõ ràng rằng chỗ ấy của mình từng trống rỗng đến mức nào. Ôi tạo hóa, sao có thể thiết kế một cách tài tình hai bộ phận ấy? Hình dạng thật khác biệt nhưng khi lồng sâu vào nhau lại khít khao hòa hợp vô cùng.

Trí bắt đầu nhấp nhổm, thân dương vật to lớn trượt trong sự ôm bót của đường ống trơn nhớt khiến Lan chỉ còn biết oằn mình chống đỡ. Lớp da gân guốc mài giũa lên thành âm đạo sần sùi mang lại những cảm giác tuyệt chưa từng có trong đời. Sự ôm ấp bó chặt vào nhau lên hai cơ quan duy trì nòi giống được tiếp thêm lửa bởi những dòng âm dịch dồi dào của sức trẻ. Lan đã ra liền mấy lượt, chưa bao giờ nơi ấy lại tràn trề nhiều như lúc này.

– Em còn đau không? – Trí âu yếm hỏi, Lan lắc đầu, khuôn mặt ửng hồng hạnh phúc trong cảm giác thuộc về nhau – Làm vợ anh, nhé em?

– !!! Đáng ghét – Lan cúi mặt thẹn thùng – Em còn lựa chọn nào khác hay sao?

– Càng ở bên em, anh càng thấy mình cần em hơn bao giờ hết.

– Anh có hứa sẽ nắm tay em đi hết quãng đường đời? – Trí gật đầu – Em đã thuộc về anh rồi, nếu một mai anh bội bạc, em chỉ còn biết hủy hoại thân xác này mà thôi.

– Đừng nói như thế.

Trí khóa môi Lan, bên dưới nhấp nhổm nhè nhẹ rồi tăng dần tốc độ. Cho đến khi cơn đam mê bùng cháy dữ dội, anh bật dậy quỳ phía sau cầm hai chân Lan gác lên vai rồi chống tay dập hạ thể xuống nàng. Những cú đóng dũng mãnh, những đường đâm sâu chuẩn xác, những cơn tê buốc thấu trời đã khiến Lan chết lịm. Nàng ôm lấy bầu vú căng đang liên tục nhún nhảy theo mỗi nhịp đày ải cày xới lên đóa hoa trinh nguyên, nàng ngửa cổ gào thét trong khoái lạc tột cùng, nàng đã ngu muội cuồng si trước sự chiếm đoạt quá đỗi ngọt ngào của người con trai hơn mình sáu tuổi. Dạ Lan đã hoàn toàn tan chảy, thân xác mềm mại trân trối trên chiếc giường giữa căn phòng sang trọng. Những ánh đèn sáng rực đã minh chứng cho sự dâng hiến tấm thân ngà ngọc để đổi lấy nỗi ham muốn mê đắm đầu đời. Trí gầm gừ trong cổ họng, Lan lắc lư điên cuồng, hai thân xác trở về nguyên sơ đang rực cháy trong đoạn kết của thước phim “tội lỗi”. Trí ngửa cổ nhìn trần nhà, nhấp thật mạnh một nhát cuối cùng, hai mảng lông đen láy của hai nửa thế giới đan vào nhau sát rạt, dương vật nằm yên cắm sâu trong cung cấm, quy đầu cương phồng giải phóng vào âm cung hàng triệu triệu tinh trùng. Từng dòng tinh dịch nóng rực bắn phá tử cung. Lan trân mình rú lên, vòng tay siết chặt lấy người đàn ông của đời mình để hứng trọn những tinh túy đang bơm sang căng tức. Cơ thể co quắp, âm đạo thắt chặt như muốn vắt kiệt những ái ân còn sót lại trong chiếc vòi xạ tinh. Trí gầm gừ gục ngã trên thân thể mềm mại đang rũ rượi trên chiếc ga giường nhăn nhúm xô lệch. Cả hai siết lấy nhau chìm vào giấc ngủ, bỏ mặc bãi chiến trường bừa bộn với bao mảnh đồ lót ngỗn ngang.

(Hết chương 9)