Nghệ thuật để được chồng, con yêu

Đến nơi, thấy chị ngồi với hai người bạn thân nữa. Tất cả đều là đàn ông. Có vẻ như chị đã than thân trách phận với đám bạn gái xong rồi và giờ đấy muốn nghe những lời khuyên khách quan và lý trí của đám đàn ông.

Gọi đồ ăn xong, cả ba số ruột: “Nào có chuyện gì thì nói cho chúng tôi biết đi”.

Chị than thở: ‘Tôi buồn quá, suốt ngày vun đắp cho chồng con, thế mà tối qua đứa con gái lớn nói chỏng lỏn: “Nếu bây giờ con đi lấy chồng, thì chỉ có bố là buồn thôi. Còn mẹ chỉ muốn tống khứ con ra khỏi nhà cho nhanh”. Đấy, nó nói thế đấy. Tôi nghe mà lòng tê tái. Cả đêm không ngủ được”.

Anh bạn số 1 nói: “Nó nói cho vui ấy mà, không có ý gì đâu”.
 
Anh bạn số 2 nói: “Mẹ với con gái xung khắc là chuyện bình thường. Con gái luôn hợp với bố. Tôi mà có con gái, chắc tôi chiều nó đến hư mất”.

Anh bạn số 3 (là tôi) nói: “Lũ thanh niên mới lớn, con gái hay con trai đều ăn nói bất cần đời kiểu đó cả.”

Chị bức xúc: “Sao lại có thể bất cần đời với mẹ của mình. Một người luôn lo lắng chăm bẵm cho nó từng li từng tí. Nói ba ông tha lỗi, đến cái băng vệ sinh cho nó cũng là tôi lo. Nó làm tôi đau đớn”.

Anh bạn số 2: “Tại sao nó lại nói như thế?”

Chị kể: “Chuyện là thế này, nó thường xuyên ghen tị với con em. Nó nói tôi dành hết tình yêu cho con em, không còn quan tâm đoái hoài gì đến nó nữa. Năm nó 12 tuổi, tôi mới sinh con bé thứ hai. Tôi đã nói với nó rằng mẹ sinh em là vì con. Để con có chị có em, chứ có một mình thì buồn lắm. Nhưng nó không chịu cảnh phải chia sẻ tình yêu như thế, mặc dù nó vẫn yêu con em nó…”

Anh bạn số 3 khuyên: “Thế thì bà phải nói với nó thế này: “Con ạ, con đã độc chiếm tình yêu của mẹ suốt 12 năm liền. Em con thì luôn phải chia sẻ tình yêu với con, nó đâu có được đặc quyền như con trước kia?”.

Chị lắc đầu: “Tôi đã nói như thế rồi mà nó không nghe”!

Anh số 1 thủng thẳng: “Vấn đề là tại bà. Bà đã để nó sống trong cảnh quá no đủ. Nó không biết nó có nhu cầu gì, bởi vì nhu cầu gì của nó cũng được bà giải quyết mất rồi. Thế là nó thấy nó là sinh vật thừa…”

Anh số 2 quả quyết: “Bà mắc một sai lầm giống đại đa số phụ nữ Việt Nam đó là tự cho mình cái quyền hy sinh hết cho gia đình. Họ biến ông chồng và những đứa con thành người thừa trong nhà, không còn thói quen quan tâm và chăm sóc đến vợ, đến mẹ nữa, vì người phụ nữ đó không có vấn đề gì và tự giải quyết được hết mọi việc”.

Chị thốt lên: “Trời ơi, có phải các ông khuyên tôi bỏ mặc chồng con không?”

Anh số 3 lắc đầu: “Không phải. Ý của chúng tôi là bà cũng phải có cuộc sống của mình, không nên dành hết thời gian, công sức cho chồng con, mà quên đi bản thân mình. Nói tóm lại thì bà cũng phải yếu đuối, phải có chuyện để chồng con sực tỉnh ra mà nghĩ về bà, nghĩ cho bà và quan tâm đến bà.”