“Ngu gì mà đón con cho nó!”

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Câu chuyện về một anh chàng chịu khó vào bếp cùng vợ nấu những món ăn
ngon cho cả nhà ở cơ quan đã thức tỉnh tôi. Chưa bao giờ tôi nghĩ, mình
sẽ làm những việc mà đàn bà hay làm, bởi tôi luôn nghĩ, đàn bà làm việc
của đàn bà, đàn ông làm vào thì bằng đàn bà à. Nhưng chẳng thể ngờ,
thái độ hớn hở, vui vẻ của anh bạn cùng phòng khi được giúp vợ những
việc nội trợ khiến một người vốn cố chấp bảo thủ như tôi được thức tỉnh
suy nghĩ. Tôi đã thay đổi hẳn quan điểm khi nghĩ về chuyện, đàn ông làm
việc nhà. Nghiêm túc mà nói, đó là việc rất nên đối với bất kì người
chồng nào.

Hết 17h chiều, anh bạn vội vàng đứng dậy, thu thu dọn dọn đồ đạc rồi
chuẩn bị về nhà. Ông ngồi bên cạnh hất hàm: “Ê làm chầu bia không, về gì
sớm thế, có hẹn à? Mùa hè này không bia thì làm gì?”. Anh bạn hớt hải,
“thôi em phải về, vợ em đi làm xa nhà, em gần nên tranh thủ về sớm đi
đón con cho vợ, không tí nữa cháu cháu lại phải chen lấn xô đẩy cùng em,
tiện em tạt qua chợ mua mấy mớ rau”.

“Ngu gì mà đón con cho nó!” - 1
Tôi muốn làm việc nhà giúp vợ (ảnh minh họa)

Ông bạn bàn bên cười nhếch mép, kiểu rất khinh bỉ: “Ngu gì mà đón con
cho nó, vợ nó có mỗi việc là chăm chồng, chăm con, ông đã đi kiếm tiền
rồi ông còn đón con à. Ông có còn là đàn ông không?”. Theo như những gì
anh ông bạn bàn bên nói thì ông không hề tôn trọng khi gọi vợ là ‘nó’,
và những thằng nào đi đón con là thằng… ngu vì đã làm tranh phần việc
của đàn bà.

Thấy cậu bạn không nói gì, mặt méo xệch, xem ra cậu không hài lòng
trước phản ứng của đồng nghiệp, tôi chen vào: “Thôi đi, mỗi người mỗi
việc, đừng có giọng khích bác. Nhà ông thế nhưng nhà người ta khác. Đàn
ông đón con là đúng rồi, vợ đi làm về muộn mình không đón thì bắt con
đứng chờ à, ông này vô lý”. “Nhưng nó lại còn đi chợ mua rau, xời”, ông
bạn cố ‘đế’ thêm câu vào. Tôi cười, ‘có phải việc của ông đâu mà ông xen
vào’, thái độ tôi bắt đầu khó chịu, cáu cáu. Rồi tôi cũng xách túi về,
không bia bọt gì với mấy ông nữa. Cuộc vui chưa tới đã tàn.

Câu chuyện này khiến tôi hiểu ra một điều, tôi là người đàn ông ích
kỉ. Trước đây tôi cũng có suy nghĩ như ông bạn ngồi kế bên nhưng sau
cuộc cãi vã này tôi thấy ông ấy thật ích kỉ và bản thân  mình cũng thế.
Nghĩ tới nghĩ lui, tôi gọi điện cho vợ và đề nghị đi đón con cho vợ. Vợ
tôi mừng lắm, dù rất ngạc nhiên nhưng có lẽ, đó là điều mà vợ tôi hay
bất kì bà vợ nào đều mong chồng làm được như thế.