Nỗi niềm chồng đoảng

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Điểm đặc biệt nguy hiểm là “tội phạm
chồng” tỏ ra rất ngây thơ sau mỗi lần gây án với những lời biện minh
lãng xẹt “anh tưởng là…” hay “anh chả biết tại sao…”, “anh đã làm thế
này mà nó lại thế kia…”. Đã thế lại không hứa hẹn sẽ không tái phạm và
đặc biệt là chả mấy khi đền bù thiệt hại (trừ khi phá hỏng những đồ dùng
thiết yếu trong nhà mà không có một ngày thì không chịu nổi như lò vi
sóng, tủ lạnh hay bếp gas).


Hồi mới cưới, cái sự đoảng của chồng
được Liên diễn giải bằng những tính từ lãng mạn chẳng phù hợp với thực
tế tẹo nào, khiến chồng thậm chí còn trở nên đáng yêu. Khi chồng không
biết (và không thèm biết) việc nội trợ, mình hùa vào cùng mẹ chồng cho
rằng chàng quả thật rất “bản lĩnh đàn ông”, không thèm để mắt đến mấy
việc bé tí vớ vẩn mà bận làm việc lớn.


Chồng chả quan tâm đến ai trong gia
đình, ngoại trừ mấy thú vui của bản thân, Liên hớn hở phụ họa chị gái
chồng rằng “đúng là trẻ con to xác”. Tóm lại chồng càng lười, càng bẩn,
càng vô tâm, vợ càng tâm niệm rằng chồng thật ngây thơ, thật thà, “có
lớn mà chả có khôn” nên càng phải quan tâm chăm sóc.


Nhưng trong vài năm, nhà Liên đã kịp
có thêm hai thành viên nhí, chồng từ chỗ là nhân vật chính trong mọi
quan tâm của vợ, nay bị gạt ra rìa, đôi khi còn trở thành người thừa, vô
dụng. Một ngày xấu trời, Liên chợt nhận ra chồng chẳng phải là đứa trẻ
to xác nữa, mà đã là bố của hai đứa bé. Ấy thế mà chồng chẳng có gì thay
đổi, vẫn ngây thơ… vô số tội như xưa.


Liệt kê những ví dụ “chồng đoảng” ở
đây chả khác nào vạch áo cho thiên hạ xem lưng (mà lưng nào có đẹp gì!),
nhưng quả đáng tội, chuyện chồng Liên đoảng đã ở cấp độ “chuyện khó tin
nhưng có thật”.


Tất cả kiến thức nội trợ của chồng chỉ
gói gọn trong việc cắm nồi cơm điện (mà nước thì đổ hú họa khiến cơm
lúc như cháo, lúc lại giống cơm rang), có “khuyến mãi” thêm kỹ năng luộc
rau, luộc trứng.


Vì thế, hôm nào vợ bận việc về muộn
thì thực đơn nhà Liên nhất định sẽ có hai món rau luộc, trứng luộc (gần
đây có khá hơn, chồng đã biết chạy ra ngoài ngõ mua giò và dưa chua để
đổi món).


Đó là khi chồng được “toàn quyền” việc
bếp núc, thảm họa chỉ ở mức cận kề. Còn khi vợ lại trót đảm đang đi chợ
từ sáng sớm, rồi từ cơ quan gọi điện về điều khiển từ xa, y như rằng
lần nào tài nghệ bếp núc của chồng nếu không thành giai thoại với đồng
nghiệp cơ quan vợ thì cũng thành chuyện tiếu lâm dở khóc, dở cười.


Bữa vợ mua cánh gà, dặn chồng ướp chút
xì dầu khoảng 20 phút rồi đem chiên, chồng “ok, biết rồi” đầy tự tin.
Nửa giờ sau thấy chồng bấm máy gọi lại giọng thiểu não: “Anh đã tìm hết
các ngăn, không thấy có chai nào là xì dầu cả. Chỉ thấy có nước mắm
với một cái chai ghi chữ magi thôi!”. Báo hại cả phòng vợ được một trận
cười nghiêng ngả!


Bi hài hơn là chuyện vợ mua thịt chân
giò về làm sạch, cuốn chỉ cẩn thận cho miếng bắp tròn xơ rồi nhờ chồng
về trước thì đặt lên bếp luộc giúp. Chiều muộn, thấy mặt vợ, chồng than
phiền: “Em mua thịt kiểu gì mà lằng nhằng dây dợ thế, làm anh mất bao
nhiêu công mới làm sạch được miếng thịt này”.


Nhìn ra, thấy chồng đang tẩn mẩn thái
những miếng thịt nát vụn đã được chàng kỳ công tháo bằng hết đám chỉ
cuốn ra trước khi luộc.


Đó là chưa kể những lần chồng hâm giò
xào trong lò vi sóng, lạp xưởng được thái nhỏ rồi mới đem chiên, cá đã
ướp còn tỉ mẩn rửa sạch rồi mới cho vào kho khiến các “thảm họa nấu ăn”
này nếu không nhão ra thành món cháo tổng hợp thì cũng cháy đen hay nhạt
nhẽo vô vị.


Những khi chồng nhúng tay vào các loại
đồ dùng hay máy móc trong bếp thì thảm họa đích thực mới xảy ra, kèm
theo hậu quả của một… vụ án. Trong cơn hăng say dọn dẹp nhà cửa, chồng
lấy cọ nồi bằng sắt cọ sạch bong, sáng bóng hai cái chảo chống dính vợ
vừa mới mua.


Lắp van an toàn vào bếp gas chồng ấn
lấy ấn để làm gẫy cả van; cho thịt vào lò nướng thì không chịu rã đông;
đặt thẳng miếng thịt như cục nước đá vào lò khiến cái rơ le “chết” ngay
tắp lự; cho thức ăn vào lò vi sóng thì lười không chuyển sang mấy cái
hộp chuyên dụng, khiến cho hộp nhựa chảy ra méo mó, bát đĩa khi vỡ vụn,
lúc nổ tung, thức ăn bắn tùm lum trong lò, ủi quần áo thì làm cháy cả
quần áo lẫn bàn ủi, hút bụi thì làm vỡ máy, bụi phủ kín nhà… Cứ thế, khi
chồng “xuất chiêu” nội trợ, nhiều món đồ vợ phải đắn đo lắm mới dám
rước về ngay lập tức thành… đồng nát.


Kết quả sau 8 năm chung sống, Liên rút
kinh nghiệm xương máu: Chỉ nên mua những món đồ gia dụng rẻ tiền, trước
khi dự định đưa ông chồng đoảng này vào quỹ đạo với một chương trình
“học tập cải tạo” quy mô, bài bản…