Nỗi niềm chuyện ở rể

Nhưng
càng đến gần ngày cưới, anh lại thấy lo lắng, trong lòng lúc nào cũng
bồn chồn suy nghĩ “Ở rể là mất cái tự chủ và cái uy của thằng đàn ông”.
Sự thật là anh chưa thể mua được nhà nên cực chẳng đã không còn lựa chọn
nào cả. Chẳng lẽ vợ chồng anh thuê nhà ở riêng trong khi căn nhà 4 tầng
của bố mẹ vợ rộng thênh thang không có ai ở. Ban đầu thì anh cũng không
thấy có vấn đề nhiều bởi sắp xếp như thế là hợp lí và Linh – vợ anh
cũng tôn trọng chồng hết mức, không vì là người Hà Nội mà lên mặt hay
chỉ trích anh. Tuy nhiên ở công ty có anh Hải và hai, ba người nữa cũng
đang trong cảnh “ở nhờ” đã kịp thời “ngăn cản” khi biết anh cũng chuẩn
bị như thế. 

Anh
Hải kể “Ban đầu bố mẹ vợ cũng nhiệt tình lắm, nói là ở lại cùng nhà để
không mất tiền chi trả và bố mẹ con cái lại được gần nhau. Nhưng rồi về
sống mới biết hai cụ khác tính khác nết với mình lắm nên không tránh
khỏi va chạm. Điều khó nhất đó là bố mẹ của vợ nên dù khó chịu đến đâu
cũng không dám góp ý hay phàn nàn gì cả”. Mấy anh khác cũng được dịp
truyền lại “kinh nghiệm” cho anh trong việc “vợ là người ở giữa không
biết xử lí ra sao nên đâm ra bực tức với cả chồng và bố mẹ mình khiến
hai cụ càng thêm “ghét ra mặt” con rể”. Quá ra nữa đó là nhà vợ sẽ nói
bóng nói gió rằng “vì mày không có nhà cho con gái bố mẹ ở nên bố mẹ mới
phải thế này chứ chẳng ai muốn ôm rơm nặng bụng làm gì”.

Chàng lo lắng chuyện sẽ ở rể sau khi cưới

Bao nhiêu chuyện
khiến anh hoang mang rồi lại đâm ra nghi ngờ chính con mắt nhìn của
mình. Trong mắt anh bố mẹ Linh rất hiền và không coi trọng vật chất nên
cũng thoải mái đồng ý khi con gái quyết định về làm vợ một người con
trai tỉnh lẻ. Từ trước đến giờ anh luôn có suy nghĩ rằng lấy vợ rồi thì
bố mẹ vợ cũng là bố mẹ mình nên sẽ chăm sóc hai cụ thật tốt, vậy mà bây
giờ anh thấy cái ý nghĩ đó có vẻ “hoang đường” không thực tế. Bởi các
anh đi trước đã nói vậy, anh không tin cũng không được.

Suy
nghĩ mông lung, anh chưa biết quyết định như thế nào cho đúng. Chẳng lẽ
cả gan xin phép bố mẹ cho vợ chồng ra ngoài thuê nhà ở hay thỏa thuận
trước với Linh một số điều và vẫn ở lại đó. Ra ngoài thì chắc chắn là
các cụ không cho còn ở lại thì anh lo lắng va chạm rồi khi mâu thuẫn
không biết sẽ thế nào….Càng gần ngày tổ chức đám cưới đầu óc anh lại
quay cuồng nhiều khi bế tắc.

Hôm
nay cũng như bao ngày, anh ngồi nhâm nhi li café đen không đường buổi
sáng để chờ Linh sửa soạn quần áo rồi hai người sẽ đi mời nốt một số bạn
bè. Bất giác tin nhắn của anh Hải báo tín hiệu ở điện thoại: “Chú quyết
định nhanh đi đừng để rơi vào bi kịch như mấy anh em trên công ty thì
nhục lắm” anh lại càng thấy tai mình nóng ran. Phải nói cho Linh biết
những đắn đo, lo lắng mới được để vợ chồng hiểu nhau và anh cũng không
thể sống trong cảm giác chần chừ không dứt khoát này mãi được.

Quả
đúng là Linh đã giải tỏa được tâm lí này cho anh khi cô nhẹ nhàng nói
“Anh phải tự tin vào chính bản thân mình để sống ở gia đình em. Vợ chồng
sống với nhau là quan trọng, chúng mình hạnh phúc và đối xử với bố mẹ
tử tế thì không có lí gì các cụ bắt bẻ anh. Trên cùng một cơ thể hai tay
còn cái to cái bé hay đôi dép có khi còn cộc lệch thì làm sao đảm bảo
100% sẽ hài lòng về nhau nhưng quan trọng là hạn chế nó đến mức tối đa”.
Linh cũng nói rõ quan điểm muốn vợ chồng ở lại để tiết kiệm chi phí, để
dành tiền mua một căn nhà mới sau đó hai vợ chồng sẽ chuyển ra. Nghe vợ
nói anh thấy những tính toán của Linh thật đúng và phù hợp với hoàn
cảnh của hai vợ chồng son. Đúng là sẽ không có điều gì hoàn hảo nhưng
anh cứ sống tốt với bố mẹ và với vợ đã rồi chuyện gì đến sẽ đến. Anh
chột dạ “Chưa làm đã lo thì không biết lo đến lúc nào”.