Nơi tình yêu bắt đầu

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Có một mùa hè đầy ắp những nỗi niềm. Có một mùa hè qua đi đọng lại trong nó những kí ức không thể nào quên. Có một mùa hè như thế – nơi tình yêu bắt đầu.

Tháng năm về trên những nẻo đường quen thuộc. Nó lang thang dạo qua những con phố nơi ngày xưa đã từng ghi lại dấu chân của nó và người ấy.

Con đường ven Hồ Tây buổi hoàng hôn gió mát lộng. Nó thích được ngắm Hồ Tây vào buổi bình minh hay hoàng hôn, nó thích được phóng tầm mắt ra xa, thả hồn mình theo gió để hít căng vào lồng ngực bầu không khí trong lành, để refresh lại mình sau mỗi lần nó cảm thấy căng thẳng.

Ngày trước, nó và người ấy vẫn thường hay đạp xe lòng vòng quanh Hồ Tây, qua con đường quen thuộc, để ngắm những buổi hoàng hôn. Một cảm giác yên bình và thanh thản. Nó nói với người ấy rằng, nó thích được thả cái nhìn xa xăm theo con sóng kia. Nó nói rằng, sau này nếu có người yêu, nó thích được cùng người ấy đi dạo trên bờ cát trắng để ngắm bình minh hay hoàng hôn trên biển. Nó thích được đứng trước biển, hét thật to mỗi lần nó buồn.
Ảnh minh họa

Người bạn thân vẫn đi bên cạnh, và lắng nghe những điều mà nó nói “nó thích” ấy. Và người ấy nói với nó rằng: những ước muốn bình dị ấy của nó rồi một ngày sẽ đến với bạn thôi. Uh, nó cũng vẫn thầm mong cái ước mơ nhỏ nhoi ấy của nó sẽ đến rất gần.

Nơi tình yêu bắt đầu, Góc lãng mạn, Tình yêu -  Giới tính, tam su tinh yeu, tinh yeu gioi tinh, chuyen tinh yeu hay, goc lang man, tam su, loi chua noi, loi yeu

Thời gian trôi, những buổi hoàng hôn nó và người ấy vẫn thường hay đi dạo cùng nhau trên con đường quen thuộc. Đạp xe lòng vòng rồi dừng lại tán gẫu, trò chuyện. Những tâm sự, những sẻ chia cũng lớn dần theo thời gian. Gió Hồ Tây vẫn thổi mát rượi những con sóng nhỏ lăn tăn vẫn gợn nhẹ trên mặt hồ. Và một điều gì nhen nhóm trong lòng nó, mà nó biết rằng, điều ấy còn lớn lao hơn một tình bạn.

Nó vẫn còn nhớ như in, buổi sáng mùa hè năm đó, Hà nội buổi sớm. Không quá ồn ào và náo nhiệt. Nhịp sống như nhẹ nhàng và bình lặng hơn. Lâu lắm rồi, nó mới có dịp ngắm Hà nội sớm mai. Hồ Tây – gió vẫn thổi mát lộng. Sau một vòng đạp xe trên con đường quen thuộc, nó và người ấy dừng lại. Vẫn cái thói quen thả tầm mắt ra xa, nó hít một hơi thật căng trong lồng ngực “Chà ! thích thật…chào buổi sáng nhé”.

Nó mỉm cưởi quay sang người bạn thân bên cạnh. Nhưng ánh mắt nó tự nhiên thấy bối rối khi bắt gặp ánh mắt của người ấy. Có cái gì lắng sâu và… Nó vội vã trốn chạy ánh mắt ấy nhìn ra mặt hồ xa xăm. Người ấy đặt vào tay nó một món quà được đặt trong một chiếc hộp, đó là một cây hoa đá thật đẹp loài cây mà nó vẫn thích. “Ấy hãy chăm sóc cho cây hoa này, như vun trồng cho tình cảm của chúng ta, I am always beside you…, tớ không chỉ muốn đi cùng ấy trên con đường quen thuộc này, mà muốn chúng ta đi cùng trên một con đường, dài hơn, rộng hơn…chắc ấy hiểu.  đó là tất cả những gì tớ muốn nói”, và tớ mong ấy cũng sẽ luôn  bên tớ…”

Tim nó như đập nhanh hơn có cái gì đó xốn xang,bối rối. Người bạn thân bấy lâu nay vẫn luôn cùng nó sánh bước trong học tập vẫn kiên trì đạp xe chở nó lòng vòng quanh Hồ Tây, dù mệt nhoài. Người bạn thân vẫn luôn lắng nghe mỗi lần nó than thở hay phàn nàn về  cuộc sống bây giờ đã là một con người khác chín chắn và trưởng thành hơn.

Nó biết rằng con đường ấy sẽ không chỉ có hoa hồng. Nó biết rằng con đường ấy sẽ có rất nhiều những “ranh giới” mà nó và người ấy cần vượt qua nhưng nó sẽ vững tin hơn, khi biết rằng bên nó luôn có một người. Nó thả tầm mắt ra xa, nhìn Hồ Tây gợn sóng. Nó mơ màng nghĩ về tương lai bình yên và thanh thản.  “Hành trình đi tìm một nửa” của nó bắt đầu từ tình bạn, một người rất gần bên nó vậy mà bấy lâu nay nó không nhận ra.

Nơi tình yêu bắt đầu, Góc lãng mạn, Tình yêu -  Giới tính, tam su tinh yeu, tinh yeu gioi tinh, chuyen tinh yeu hay, goc lang man, tam su, loi chua noi, loi yeu

Cơn gió nhẹ thoáng qua lòng nó mát rượi mặt trời đã nhô dần lên cao bình minh với những tia nắng đầu mùa hè bắt đầu len lỏi qua từng hàng liễu ven hồ. Nó nhìn cây hoa đá rồi nhìn ra xa một cái gì đó đang nhen nhóm  trong lòng một cảm xúc không gọi thành tên. Nơi tình yêu bắt đầu. Có lẽ là nơi này chăng…?

Những năm tháng sinh viên dần trôi qua, những kỉ niệm tình yêu của hai đứa cũng lớn dần theo thời gian. Kỉ niệm ấy gắn liền với những nhọc nhằn vất vả của cuộc sống tự lập, xa nhà. Nhưng với nó, đó là những ngày tháng đáng nhớ, bởi bên nó, luôn có tình yêu của một người, một người mà nó hiểu rằng có ý nghĩa quan trọng trong cuộc đời nó biết chừng nào? Nó thầm cảm ơn cuộc đời đã mang anh đến bên nó, nhẹ nhàng, bình yên và thanh thản…

Rồi anh và nó cùng ra trường, cuộc sống là những ngã rẽ mới. Tình yêu sinh viên năm xưa liệu có đủ lớn để vượt qua những khó khăn? Có những lúc, nó và anh cảm thấy mệt mỏi có những lúc nó muốn từ bỏ tất cả trước sức ép của gia đình hai bên, mà anh thì không đủ sức để bảo vệ nó.

Nó chới với khi nghĩ đến quãng đường phía trước không có anh. Hụt hẫng và chơi vơi khi hai người đã không níu giữ được tình yêu của mình. Đã bao lần nó trở về với con đường quen thuộc ấy, để tìm lại kỉ niệm xưa, để rồi lại hoang mang khi nhận ra rằng, đoạn đường phía trước nó đi, sẽ không có anh. Những năm tháng ngọt ngào sẽ chỉ còn trong nỗi nhớ.

Tháng năm lại về theo những kí ức xa xăm. Những kỉ niệm của mối tình đầu lại ùa về trong nó. Gió Hồ Tây vẫn thổi nhẹ nhàng, kỉ niệm về cây hoa đá vẫn trong veo. Vậy mà trong nó bây giờ, là cả một khoảng trống. Mỗi lần ngang qua Hồ Tây, tim nó lại nhói đau, và khóe mắt lại cay cay. Mối tình đầu của nó dường như cũng tan theo những con sóng vô hình kia. Sóng vẫn lăn tăn, Hồ Tây vẫn nhẹ nhàng và yên bình, chỉ có con tim nó là “nổi sóng” khi nhớ về tình yêu đầu tiên. Chợt trong nó, thoáng đâu đây giai điệu của bài hát “Mối tình đầu của tôi…là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp… là áo ai trắng cả giấc mơ, là…”

Tình yêu đầu tiên…hoa đá…và con đường nơi có những rặng liễu…một miền kí ức luôn bình yên trong nó. Tạm biệt tình yêu đầu tiên, nó bước vào một hành trình mới…

Nơi tình yêu bắt đầu!

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Anh biết không, em nhớ ngày em mới nhận lời yêu anh: thứ bảy, mười sáu năm trước… Hôm đó anh đang ngồi chơi ở nhà em, chợt nhớ ra điều gì, anh cuống cuồng “Chết rồi em ơi, anh có hẹn, phải đi ngay bây giờ”. “Anh có hẹn à? – em hỏi pha chút dỗi hờn – Hôm nay là thứ bảy, anh có hẹn với ai sao ạ?”. “Ừ, anh có hẹn rồi, em thông cảm cho anh nhé!”. Em không hỏi gì thêm, sợ anh nghĩ em nhỏ nhen.

Anh đi khoảng 5 phút thì anh quay lại. Anh rủ: “Hay em đi cùng anh nhé!”. Em không hiểu gì nhưng cũng đồng ý lên xe anh.

Trên đường đi, anh kể với em chiều nay anh đi gặp 3 cậu bé đánh giày ở phố Cấm Chỉ. Mấy hôm trước anh hẹn gửi ít quà tết cho chúng mang về quê. Vòng qua phố Hàng Điếu mua ít bánh khảo, bánh dẻo, mứt sen… hai đứa mình mới ra phố Cấm Chỉ.

Vừa thấy anh, ba cậu bé đã reo “A, anh Đ., anh Đ.”. Chúng ríu rít, háo hức gọi anh và nhận từ anh những gói bánh mứt. Ngồi chừng 10 phút, anh bảo: “Thôi, các em đi làm tiếp đi nhé! Mấy hôm nữa về quê, nhớ đi cẩn thận nhé”!

Nơi tình yêu bắt đầu!, Bạn trẻ - Cuộc sống,

Và em biết em đã đúng khi em nhận lời yêu anh, lấy anh.

Tạm biệt 3 cậu bé đánh giày, anh kể với em rằng tối tối anh vẫn thường đi học qua phố Cấm Chỉ. Thỉnh thoảng, đói bụng, anh lại tạt vào quán xôi ăn một bát rồi mới tới trường. Lần đó, đang ăn, anh được mấy cậu bé mời đánh giày. Trời vừa mưa, vừa rét mà cả 3 em đều ăn mặc rất phong phanh. Chiếc quần đen đã sờn và chiếc áo cánh màu cháo gà vừa rộng vừa vá chằng vá đụp. Những chiếc dép lê cũng mòn. Đứa bé nhất thì có thêm chiếc áo gió cũ kỹ.

Vừa ăn, anh vừa hỏi chuyện chúng và nghe chúng kể về mình. Bọn trẻ còn kể ở phố Cấm Chỉ này nhiều món ăn ngon lắm, nhưng chúng chỉ dám ngửi chứ nào dám ăn. Ăn một bữa thì mất cả tháng làm việc của chúng. Anh bỗng thấy thương thương, tội nghiệp cho chúng làm sao! Anh đã quyết định ngoài việc trả công tiền đánh đôi giày, đã mời chúng mỗi đứa một bát xôi chả, giò, ruốc. Về nhà, những quần áo, vật dụng không dùng nữa, anh lại để dành cho 3 cậu bé đánh giày.

Em biết cả em và anh không phải là những người giàu sang, phú quý gì, nhưng những gì anh chia sẻ cho các em là vô cùng tuyệt vời, vô cùng giá trị.

Và anh biết không, em bắt đầu yêu anh từ khi đó, một chàng trai nhân hậu, tốt bụng. Và em biết em đã đúng khi em nhận lời yêu anh, lấy anh. Chồng yêu quý của em ạ!

Theo 24h.com.vn