Nộp đơn ly hôn mà tôi vẫn lưỡng lự

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Tôi là một nhân viên kế toán còn chồng tôi làm trong
viện kiểm sát của bộ quốc phòng. Khi kết hôn với anh ấy, tôi và anh ấy
chỉ có thời gian quen và tìm hiểu nhau chưa đầy bốn tháng. Tôi tin rằng
một sĩ quan quân đội, bố mẹ đều là công chức, đảng viên thì không thể
nào sinh ra một người con quái gở được. Nhưng tất cả không như tôi nghĩ.
Ngay sau khi cưới, anh ấy thay đổi hoàn toàn, luôn tỏ ra là một người
gia trưởng, cục cằn, thô lỗ.

Anh nợ nần rất nhiều, trước khi lấy tôi về, bố mẹ anh
ấy đã phải trả nợ bớt cho anh ấy một phần. Nhà anh ấy cũng khá giả lắm,
lấy nhau về, anh ấy hỏi tiền mừng cưới nhưng tôi mới ra trường đi làm,
bạn bè toàn ở xa nên cũng không có nhiều. Vì thế, anh ấy sử dụng tiền
mừng của anh ấy riêng mà không chung với tôi nữa. Trong kinh tế cũng
vậy, anh ấy không bao giờ cho tôi biết là anh ấy làm được bao nhiêu tiền
và cũng chẳng đưa tiền cho tôi.

Mẹ chồng tôi, ngay sau ngày cưới đã gọi cho dì của
chồng tôi chê bai gia đình tôi nghèo khó. Mà thực ra, gia đình tôi cũng ở
mức trung bình. Bố tôi là công nhân về mất sức, mẹ dạy học nhưng cũng
nuôi bốn chị em tôi học hết đại học. Tôi rất tủi thân nhưng cũng nhịn
nhục vì mới đi lấy chồng, tôi sợ mâu thuẫn và có chuyện xảy ra. Nhưng có
lẽ tôi đã sai lầm vì tôi càng nhẫn nhịn thì gia đình chồng tôi và chồng
tôi càng lấn tới, coi tôi như kẻ ăn người ở trong nhà. Trước khi sinh
con, vợ chồng tôi phát sinh một số mầu thuẫn như: Chồng không cho vợ
biết thu nhập hàng tháng, trong khi đó lại giấu vợ lấy vàng là quà cưới
riêng của vợ đi sử dụng. Đến khi vợ không thấy và hỏi thì nói là đã đem
bán nhưng cũng không chịu nói là bán để làm gì, vì sao mà bán. Tôi có
hỏi thì anh ấy cục cằn, cáu gắt.

Khi tôi có thai, do bị dọa sảy thai nên tôi đã nghỉ
làm ở nhà nhưng phải đảm trách toàn bộ việc nhà, phục vụ gia đình nhà
chồng và cả em gái, em rể của chồng. Đến khi tôi có thai được 7 tháng,
mẹ chồng tôi phải đi chăm con gái thứ hai sinh con ở Hà Nội. Gia đình
nhà chồng muốn em gái thứ nhất của chồng tôi ở lại và để tôi chăm sóc em
ấy, chồng em ấy và con em ấy để em ấy đi làm. Vì tôi thấy sức khỏe
không đảm bảo và bụng đã to nên muốn từ chối nhưng chồng tôi đã nghe gia
đình tỏ ra khó chịu với tôi. Gia đình anh ấy đi nói tôi thế này thế
khác. Anh ấy không quan tâm đến đứa con và sức khỏe của tôi.

Không lâu sau, khi tôi có thai được gần 8 tháng thì bị
dọa đẻ non, mẹ chồng tôi cũng không về chăm sóc mà gửi tôi cho nhà bà
dì làm việc ở bệnh viện. Sống trong nhà dì, mọi người đi làm cả ngày,
tôi chỉ ngồi một mình một chỗ, không được đi đâu mà ở đây đang xây dựng
đường nên rất bụi và ồn ã. Tôi cảm thấy rất buồn và mệt mỏi. Tôi sợ môi
trường ngột ngạt sẽ ảnh hưởng không tốt tới con tôi. Khi dì bảo đã ổn
định có thể về nhưng do mẹ chồng tôi không muốn chăm sóc tôi nên vẫn bắt
tôi ở lại nhà dì. Nhận thấy nhà dì rất chật, chú dì cũng không muốn
người lạ ở lâu, tôi xin phép về nhà nhưng gia đình chồng tôi và chồng
tôi không đồng ý vì anh ấy rất nghe lời bố mẹ, anh chị em trong nhà.

Sau khi tôi sinh con ra, chồng tôi không yêu quý đứa
bé, không quan tâm chăm sóc hai mẹ con tôi. Con tôi sinh ra cũng hay
quấy khóc nhưng kể từ những ngày đầu sinh cháu, chỉ có mình tôi chăm
sóc. Những ngày đầu, có hôm nhờ được chồng ngủ cùng để thỉnh thoảng bế
con giúp thì anh ấy tỏ ra rất khó chịu, vùng vằng và cáu gắt. Khi con
khóc, anh ấy quát mắng và văng tục, chửi đứa bé, dù nó chỉ mới được có
hơn 10 ngày tuổi. Không những không đưa tiền nuôi con mà số tiền họ hàng
đến thăm cho con tiền mua sữa, anh ấy cũng lấy đi dùng. Nếu tôi có nói
thì anh ấy quát rằng đó cũng là tiền của anh ấy vì ngày trước anh ấy cho
con cái họ. Rồi anh ấy đánh lô đề, mỗi tin nhắn là anh ấy đánh cả hai
chục số lô.

Trong thời gian tôi ở kiêng sau sinh, anh ấy luôn kiếm
cớ này khác để chửi mắng tôi, từ chuyện tôi kiêng không gội đầu nên
chiếc lược bẩn đến chuyện bạn bè gọi điện hỏi thăm, anh ấy cũng nói và
bắt phải thế này thế khác. Tôi nói chẳng lẽ bạn bè hỏi thăm lại không
trả lời thì anh ấy làm um lên, bảo tôi là đồ mất dạy. Tôi khóc thì anh
ấy bảo giống trâu chó như mày mà biết khóc sao? Rồi chỉ đũa vào mặt tôi,
đuổi tôi khỏi mâm cơm, không cho ăn nữa.

Mỗi lần có chuyện gì ở nhà, mẹ chồng tôi lại gọi điện
nói với anh làm mọi thứ rối cả lên, khiến anh cứ về đến nhà là chửi mắng
tôi. Trong mỗi lần vợ chồng mâu thuẫn, câu đầu tiên là anh ấy xưng mày
tao rồi chỉ tay tận mặt, coi tôi như kẻ ăn người ở. Rồi anh văng tục,
chửi tục, xúc phạm bố mẹ đẻ của tôi. Từ khi sinh con ra cho đến khi con
được gần 4 tháng tuổi, anh ấy liên tục xúc phạm và chửi đuổi tôi vô cớ
rất nhiều lần. Tôi đã nói chuyện với chồng và gia đình chồng mong anh ấy
sửa đổi nhưng anh ấy đã không khác được. Do không chịu nổi cách sống
thiếu văn hóa, vô trách nhiệm của chồng, tôi đã quyết định ly thân cho
đến nay.

Thời gian sống ly thân, tôi một mình nuôi dưỡng và
chăm sóc con, chồng tôi không bỏ bất kỳ một khoản chi phí nào. Tôi có
yêu cầu cấp dưỡng nuôi con thì anh ấy từ chối. Khi mới ly thân, lúc nào
cháu ốm, tôi thương cháu, nhắn tin bảo đến thăm thì anh ấy mới đến, còn
không thì anh ấy cũng không gọi điện hay hỏi thăm gì đến cháu. Mấy tháng
gần đây, anh ấy đến thăm con hai lần nhưng cũng chỉ ngồi với con nhiều
lắm là hai tiếng đồng hồ. Anh ấy cũng không bao giờ mảy may hỏi han gì
về tôi. Không những vậy, khi đến nhà tôi thăm con, anh ấy đòi bắt con.
Tôi không chịu thì anh ấy đánh tôi và chửi cả gia đình tôi.

Thấy chồng tôi không hề thay đổi và không muốn hàn gắn
gia đình nên tôi đã quyết định gửi đơn ly hôn ra tòa. Khi tôi ly thân,
gia đình anh ấy và anh ấy nói với bố mẹ tôi đưa tôi về xin lỗi gia đình
nhà chồng, còn nếu không thì giải quyết sớm. Nhưng anh ấy bắt tôi phải
viết đơn chứ anh ta không viết. Vì thương con, tôi muốn có thời gian để
hai vợ chồng suy nghĩ lại, nhưng anh ấy lại không như vậy.

Khi tôi viết đơn và yêu cầu đưa giấy tờ để nộp ra tòa,
anh ấy không chịu đưa. Tôi phải nhờ bạn bè của anh ấy can thiệp thì anh
mới chịu cung cấp. Ban đầu, anh ấy thuận tình ly hôn, sau rồi lại không
đồng ý và bảo tôi là: “Mày đi mà nộp đơn đơn phương”, mặc dù chính anh
ấy đã in sẵn mẫu đơn cho tôi viết. Tôi chẳng thể hiểu nổi anh ấy có ý gì
nữa. Ở với nhau thì làm khổ tôi, giờ chia tay thì cũng gây khó dễ. Thực
lòng tôi muốn anh ấy thay đổi để gia đình đoàn tụ cho con tôi có bố, có
mẹ. Nhưng anh ấy vẫn mãi cứ như vậy. Tôi nộp đơn rồi nhưng lại muốn rút
đơn và cho anh ấy thêm thời gian. Các bạn cho tôi lời khuyên với.