Phải làm sao để mẹ được hạnh phúc?

Bố đi nhanh quá khiến tôi vẫn cứ ngỡ là như mọi lần bố theo tàu đi mấy tháng rồi bố lại về. Nhưng rồi những giọt nước mắt của mẹ, những tiếng thở dài đầy thương cảm của hàng xóm, họ hàng, tiếng khóc nấc lên của đứa em khiến tôi với cái đầu 14 tuổi hiểu được rằng bố tôi sẽ không trở về nữa, bố tôi đã ra đi mãi mãi. Mọi bất hạnh liên tiếp ập xuống. Những người nợ tiền bố tôi thì hả hê vì bố mất thì không có bằng chứng gì để họ phải trả tiền cho nhà tôi. Những người mà bố tôi nợ tiền cũng hả hê vì họ có thể vứt tờ giấy ghi nợ với những số tiền gấp, đôi gấp ba trước mặt mẹ tôi. Thậm chí có những người tôi cũng không biết liệu bố tôi có nợ họ tiền không cũng hăm hở hả hê đến đòi tiền.

Ba mẹ con tôi ngỡ ngàng trước hàng đống giấy ghi nợ và đúng là cũng không có tiền mà trả cho họ. Bố tôi đi đột ngột quá, không kịp để lại bất cứ lời dặn dò nào cả. Đúng lúc đó thì chú T xuất hiện và góp vào giúp đỡ cho nhà tôi. Thực ra thì đến mãi sau này dì tôi kể lại tôi mới biết. Trước đây mẹ và chú T yêu nhau. Họ đã lập kế hoạch làm đám cưới với nhau. Rồi bố tôi xuất hiện. Bố choáng ngợp trước vẻ đẹp của mẹ. Mẹ đẹp lắm, cái đẹp cao sang, thánh thiện giữa một vùng quê thanh bình dân dã và có thể nói là khá nghèo khó. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, bố đã bị mẹ hút hồn và bố đã thề là sẽ làm mọi cách để lấy được mẹ. Và quả thật sự quyết tâm của bố đã được đền đáp, mẹ hoàn toàn thuộc về bố. Sau này chú T cũng đã lấy vợ nhưng hình như vợ chồng chú ấy không có mụn con nào. Cái thằng con 14 là tôi đây đã không hiểu được tấm lòng của chú T. Nghe mọi người bàn tán “Bố mày mất mà mẹ mày còn đẹp thế, cẩn thận kẻo mất mẹ đấy.”

Rồi lại những lời ong tiếng ve trước sự giúp đỡ của chú T dành cho mẹ con tôi “Nhà mày sướng nhỉ. Tự nhiên có ông dượng ở đâu xuất hiện cho cả đống tiền. Chắc mẹ mày với ông ấy có gì rồi thì ông ấy mới cho nhiều tiền thế chứ.” Tôi bực mình, lòng tự trọng bị tổn thương nặng nề. Tôi hiểu ý bọn nó là mẹ tôi chắc là phải “ngủ” với chú T thì chú ấy mới nhiệt tình giúp đỡ mẹ con tôi như thế chứ.Từ đó tôi luôn có cái nhìn thiếu thiện cảm với chú T. Rồi một hôm mẹ bảo chú T định chia tay với vợ để về sống với mẹ và hỏi tôi có đồng ý như vậy không. Tôi đã hét lên “Mẹ đừng có làm như vậy. Nếu ông ta về sống ở đây thì con sẽ ra đi. Con không bao giờ chấp nhận ai thay thế bố con cả.” Mẹ đã khóc, cái khóc chỉ biết cam chịu chấp nhận.

Nhưng giờ đây cũng đã 8 năm trôi qua, tôi cũng sắp ra trường, cũng đã có  người yêu. Mẹ tôi cũng đã già. Đi ra nhiều tôi bắt đầu thấu hiểu và cảm thông cho mối quan hệ của mẹ. Thỉnh thoảng tôi có đề cập với mẹ rằng tôi chấp nhận mối quan hệ của mẹ và chú T, rằng mẹ có thể bảo chú T về sống với mẹ cho đỡ hiu quạnh. Nhưng những lúc ấy mẹ chỉ cười, nụ cười buồn mà tôi cũng không thể giải mã được là tại sao mẹ lại có nụ cười buồn như vậy.

Đến lúc hỏi ra thì tôi  mới biết chú T không thể bỏ vợ vì vợ chú ấy từng bị tai nạn giao thông và giờ phải nằm liệt giường. Vợ chú ấy không thể tự chăm sóc bản thân. Giờ nếu không có chú ấy thì vợ chú sẽ không có ai chăm sóc cả. Chú T yêu mẹ tôi lắm nhưng thực sự bỏ vợ để đến sống với mẹ tôi thì chú không làm được và mẹ tôi chắc chắn cũng không đồng ý như vậy. Đến giờ mọi thứ vẫn như thế. Mối quan hệ của chú T và mẹ tôi vẫn không thể phát triển hơn được nữa. Tôi vẫn luôn băn khoăn, trăn trở nếu như đợt trước tôi đồng ý thì chú T đã có thể chia tay vợ và cùng sống hạnh phúc với mẹ tôi. Mẹ tôi đã có người để nương tựa và che chở. Giờ bảo chú T bỏ người vợ tội nghiệp để lấy mẹ tôi thì tôi cũng ngại, còn nếu cứ để mối quan hệ của họ như thế thì tôi cũng không đành. Mẹ tôi mặc dù đã già nhưng vẫn còn đẹp lắm, cái đẹp phảng phất buồn và mẹ xứng đáng được một người đàn ông tốt ở bên cạnh chăm sóc, đỡ đần và yêu thương. Xung quanh mẹ giờ vẫn còn nhiều người đàn ông mong muốn được đi nốt quảng đường còn lại của cuộc đời với mẹ tôi. Tôi cũng muốn mẹ chấm dứt mối quan hệ hiện tại với chú T để đến với một  người đàn ông nào đó cho mẹ đỡ khổ. Nhưng tôi biết chắc chỉ là tôi muốn thế thôi chứ không bao giờ mẹ tôi chấp nhận, Tôi phải làm thế nào đây để mẹ tôi được hạnh phúc?

Phải làm sao để mẹ được hạnh phúc

Bố đi nhanh quá khiến tôi vẫn cứ ngỡ là như mọi lần bố theo tàu đi mấy tháng rồi bố lại về. Nhưng rồi những giọt nước mắt của mẹ, những tiếng thở dài đầy thương cảm của hàng xóm, họ hàng, tiếng khóc nấc lên của đứa em khiến tôi với cái đầu 14 tuổi hiểu được rằng bố tôi sẽ không trở về nữa, bố tôi đã ra đi mãi mãi. Mọi bất hạnh liên tiếp ập xuống. Những người nợ tiền bố tôi thì hả hê vì bố mất thì không có bằng chứng gì để họ phải trả tiền cho nhà tôi. Những người mà bố tôi nợ tiền cũng hả hê vì họ có thể vứt tờ giấy ghi nợ với những số tiền gấp, đôi gấp ba trước mặt mẹ tôi. Thậm chí có những người tôi cũng không biết liệu bố tôi có nợ họ tiền không cũng hăm hở hả hê đến đòi tiền.

Ba mẹ con tôi ngỡ ngàng trước hàng đống giấy ghi nợ và đúng là cũng không có tiền mà trả cho họ. Bố tôi đi đột ngột quá, không kịp để lại bất cứ lời dặn dò nào cả. Đúng lúc đó thì chú T xuất hiện và góp vào giúp đỡ cho nhà tôi.

Thực ra thì đến mãi sau này dì tôi kể lại tôi mới biết. Trước đây mẹ và chú T yêu nhau. Họ đã lập kế hoạch làm đám cưới với nhau. Rồi bố tôi xuất hiện. Bố choáng ngợp trước vẻ đẹp của mẹ. Mẹ đẹp lắm, cái đẹp cao sang, thánh thiện giữa một vùng quê thanh bình dân dã và có thể nói là khá nghèo khó. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, bố đã bị mẹ hút hồn và bố đã thề là sẽ làm mọi cách để lấy được mẹ. Và quả thật sự quyết tâm của bố đã được đền đáp, mẹ hoàn toàn thuộc về bố. Sau này chú T cũng đã lấy vợ nhưng hình như vợ chồng chú ấy không có mụn con nào. Cái thằng con 14 là tôi đây đã không hiểu được tấm lòng của chú T. Nghe mọi người bàn tán “Bố mày mất mà mẹ mày còn đẹp thế, cẩn thận kẻo mất mẹ đấy.”

Rồi lại những lời ong tiếng ve trước sự giúp đỡ của chú T dành cho mẹ con tôi “Nhà mày sướng nhỉ. Tự nhiên có ông dượng ở đâu xuất hiện cho cả đống tiền. Chắc mẹ mày với ông ấy có gì rồi thì ông ấy mới cho nhiều tiền thế chứ.”
Tôi bực mình, lòng tự trọng bị tổn thương nặng nề. Tôi hiểu ý bọn nó là mẹ tôi chắc là phải “ngủ” với chú T thì chú ấy mới nhiệt tình giúp đỡ mẹ con tôi như thế chứ. Từ đó tôi luôn có cái nhìn thiếu thiện cảm với chú T. Rồi một hôm mẹ bảo chú T định chia tay với vợ để về sống với mẹ và hỏi tôi có đồng ý như vậy không. Tôi đã hét lên “Mẹ đừng có làm như vậy. Nếu ông ta về sống ở đây thì con sẽ ra đi. Con không bao giờ chấp nhận ai thay thế bố con cả.” Mẹ đã khóc, cái khóc chỉ biết cam chịu chấp nhận.

Nhưng giờ đây cũng đã 8 năm trôi qua, tôi cũng sắp ra trường, cũng đã có người yêu. Mẹ tôi cũng đã già. Đi ra nhiều tôi bắt đầu thấu hiểu và cảm thông cho mối quan hệ của mẹ. Thỉnh thoảng tôi có đề cập với mẹ rằng tôi chấp nhận mối quan hệ của mẹ và chú T, rằng mẹ có thể bảo chú T về sống với mẹ cho đỡ hiu quạnh. Nhưng những lúc ấy mẹ chỉ cười, nụ cười buồn mà tôi cũng không thể giải mã được là tại sao mẹ lại có nụ cười buồn như vậy.

Đến lúc hỏi ra thì tôi mới biết chú T không thể bỏ vợ vì vợ chú ấy từng bị tai nạn giao thông và giờ phải nằm liệt giường. Vợ chú ấy không thể tự chăm sóc bản thân. Giờ nếu không có chú ấy thì vợ chú sẽ không có ai chăm sóc cả. Chú T yêu mẹ tôi lắm nhưng thực sự bỏ vợ để đến sống với mẹ tôi thì chú không làm được và mẹ tôi chắc chắn cũng không đồng ý như vậy. Đến giờ mọi thứ vẫn như thế. Mối quan hệ của chú T và mẹ tôi vẫn không thể phát triển hơn được nữa. Tôi vẫn luôn băn khoăn, trăn trở nếu như đợt trước tôi đồng ý thì chú T đã có thể chia tay vợ và cùng sống hạnh phúc với mẹ tôi. Mẹ tôi đã có người để nương tựa và che chở. Giờ bảo chú T bỏ người vợ tội nghiệp để lấy mẹ tôi thì tôi cũng ngại, còn nếu cứ để mối quan hệ của họ như thế thì tôi cũng không đành. Mẹ tôi mặc dù đã già nhưng vẫn còn đẹp lắm, cái đẹp phảng phất buồn và mẹ xứng đáng được một người đàn ông tốt ở bên cạnh chăm sóc, đỡ đần và yêu thương. Xung quanh mẹ giờ vẫn còn nhiều người đàn ông mong muốn được đi nốt quảng đường còn lại của cuộc đời với mẹ tôi. Tôi cũng muốn mẹ chấm dứt mối quan hệ hiện tại với chú T để đến với một người đàn ông nào đó cho mẹ đỡ khổ. Nhưng tôi biết chắc chỉ là tôi muốn thế thôi chứ không bao giờ mẹ tôi chấp nhận, Tôi phải làm thế nào đây để mẹ tôi được hạnh phúc?

Email: [email protected]