Phản bội chồng trong tâm tưởng… tôi sợ mình lạc bước

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Có thể ai đó đọc câu chuyện của tôi, cho rằng tôi
điên khi đang có trong tay một gia đình hạnh phúc, yên ấm, con gái con
trai có đủ cả, một người chồng biết lo gia đình, “kiếm tiền giỏi” vậy mà
tôi lại có ý nghĩ muốn phản bội, muốn có gì đó khác lạ, luôn nghĩ đến
một người đàn ông khác không phải là chồng mình.

Cuộc sống vật chất đủ đầy, công việc ổn định, gia đình trong ấm ngoài
êm lại là lúc tư tưởng tôi lệch lạc. Có mâu thuẫn không? Tôi cố gắng
tìm nguyên nhân, tháo gỡ, rồi lại ngụy biện cho hành động suy nghĩ của
mình.

Một người đàn bà ngoài 30 như tôi cũng nhiều khao
khát lắm. Trong khi đó, lâu lắm rồi vợ chồng tôi không đi chơi, không
còn quan tâm nhau nữa, anh mải miết với công việc, lo sự nghiệp, lo cuộc
sống đủ đầy cho gia đình mà không biết rằng vợ chồng đang có khoảng
cách, là vợ là chồng nhưng cũng cần có những khoảng không gian riêng
chứ.Công việc của tôi không bận như anh, tôi là nhân viên ngân hàng,
ngoài việc ở cơ quan, về nhà tôi dành thời gian cho gia đình. Nhưng anh
thì khác, làm trong ngành xây dựng, anh mang cả việc về nhà làm, rồi
những chuyến công tác xa nhà là thường xuyên. Đã nhiều năm nay, anh quên
ngày sinh nhật vợ, quên ngày cưới… anh đưa tiền về nhà, bảo mẹ con cần
gì thì mua sắm. Tôi cũng đi làm, cũng có thu nhập, đâu cần phải lấy tiền
của anh để tự mua quà cho mình chứ. 

Rồi tôi gặp anh, vì công việc thôi nhưng có gì đó khác lạ, lôi cuốn
tôi ngay từ buổi gặp ban đầu. Ban đầu vì công việc, thi thoảng gặp nhau
cafe, rồi ăn cơm trưa… anh mới vào cơ quan, thuộc bộ phận khác nhưng hay
có việc phải qua chỗ tôi. Tôi rất khổ tâm khi mà chồng mình ở nhà thì
không quan tâm đến vợ, còn anh thì khác hẳn. Không phải thái độ săn đón,
mà là sự quan tâm thật lòng… ngày sinh nhật, chồng không tặng hoa mà là
người đó.

Tôi luôn có cảm giác có tội với chồng khi mà hàng ngày gặp anh bạn
kia, nhận sự quan tâm của người đó. Biết rằng việc gặp gỡ này, có thể
đẩy tôi sa chân bất cứ lúc nào, khi mà người đó đã quá rõ ràng thích
tôi, họ bày tỏ, chỉ mong chúng tôi có thể tiến xa hơn.

Bằng ý chí của mình tôi cố gắng không tiếp xúc với anh nữa, nhưng
những lúc cô đơn, vắng chồng tôi… người tôi nhớ, tôi mong gần gũi lại là
anh chứ không phải chồng mình. Tôi đang rất hoang mang, vì nếu cứ mãi
thế này tôi sợ mình sẽ phản bội chồng mất. Dù chồng tôi có không tâm lý,
không yêu chiều tôi như người đàn ông kia nhưng anh cũng là người trách
nhiệm, ít nhất là không để cuộc sống của mẹ con tôi phải thiếu thốn gì.
Tôi sẽ có lỗi nếu tôi sa chân vào chuyện tình này, để thỏa mãn ham
muốn, khao khát của mình trong khi chồng lăn lộn ở ngoài kiếm tiền vì
gia đình.

Là phụ nữ đã có gia đình, tôi thấy mình thật tham lam. Tôi muốn một
người chồng tài giỏi, kiếm nhiều tiền, nhưng vẫn muốn chồng mình là một
người tình nồng ấm. Chuyện vợ chồng tôi không gần gũi, không yêu chiều
nhau, cứ xa cách lâu… chuyện đó nhạt đi. Ở cái tuổi này, khao khát
nhiều… gặp người đàn ông khác, có lúc tôi muốn mình hư một chút, điên
dại một chút… nhưng may đó mới chỉ là tôi nghĩ, tôi muốn chứ tôi chưa
làm.

Tôi phải làm gì khi về nhà chồng không quan tâm, ra cơ quan thì anh
săn đón. Tôi sợ lạc bước, chỉ để thỏa mãn nhu cầu, khát khao nhất thời
nhưng chuyện có giấu mãi được không, tôi sẽ mất chồng, mất gia đình nếu
chồng tôi biết tôi phản bội anh.

Ngọc Bảo