Quả bom không chịu nổ

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

 

 

Chúng tôi lo không phải vì con gái ngang bướng hay quậy phá mà vì mãi nó chẳng chịu có người yêu. Gần ba mươi tuổi, con gái tôi vẫn chưa có ý định lập gia đình!

Mà nào phải con gái tôi ế ẩm vì xấu xí cho cam. “Nhất dáng, nhì da, thứ ba là mặt” con tôi đều có đủ nên bạn trai hàng tá. Con gái tôi từng học rất giỏi, giờ đang có một công việc ổn định với thu nhập tương đối tốt. Con gái tôi còn rất đảm đang, nấu ăn cũng ngon.

Ngày cuối tuần của con gái tôi là ở nhà ăn cơm với ba mẹ, sau đó là ôm laptop lướt net, chat chit hoặc chơi game… Tôi mà cằn nhằn sao không đi chơi với bạn trai là nó lấy xe chạy vèo qua thằng bạn thân số 1 ở gần nhà, xả những bực dọc về ba mẹ cho bạn nghe. Một lần, người yêu của thằng bạn nổi cơn ghen, nó lại lấy xe chạy qua thằng bạn thân số 2 (cũng đã có người yêu nhưng ở xa), để được tám hả hê rồi về.

Có thể nói, quanh con gái tôi đầy ắp các chàng trai, đẹp có, dễ thương có, bình thường có, trình độ có, thành đạt cũng có nhưng con tôi chỉ toàn nhận làm anh trai kính yêu, bạn bè thân thương, không anh chàng nào là chính thức cả. Khổ nỗi thiên hạ nhìn vào lại đánh giá con gái tôi lăng nhăng, là kén cá chọn canh, là chảnh chọe… Bà con, hàng xóm cứ gặp mặt chúng tôi là hỏi khi nào mời họ uống rượu mừng. Vợ chồng tôi chỉ còn nước thở dài, không dám than câu nào, sợ mọi người lại bảo “Chảnh như con cá cảnh”.

Những lần mẹ con cãi nhau vì chuyện không chịu lấy chồng, bao giờ con gái cũng hét lên: “Sao mẹ lạc hậu thế, thời đại bây giờ không có chồng thì cũng có sao. Con không muốn lấy chồng, con muốn sống cho đam mê của con. Mà có chồng thì có gì vui? Có chồng chỉ thêm stress mà thôi. Ba mẹ mà nói nữa là con chọn trở thành bà mẹ đơn thân đấy…”. Cứ như thế, vợ chồng tôi ngày ngày lo lắng dõi theo “quả bom không chịu nổ”.