Sao đàn ông không làm người “giữ lửa”?

Khi còn rất yêu, thích hỏi: Anh có yêu em
không?

Bây giờ đôi khi muốn hỏi: Anh còn yêu em không?

Nghĩ là nghĩ vậy nhưng không hỏi. Sự im lặng, mang
lại bình yên cho loài người. Sự im lặng đặc biệt mang lại bình yên cho
phụ nữ. Mình không phải ngoại lệ.

Ấy thế
nhưng đôi khi trở về nhà sau những va đập ngoài cuộc sống, thấy hơi bơ
vơ, hơi cùng quẫn… thế là quên tiệt cái quy chế im lặng mà rúc vào chàng
mà hỏi: Anh còn yêu em không?

Tất nhiên sau
đó sẽ nghe chàng càm ràm rằng “sao em cứ hỏi linh tinh vớ vẩn”. Rồi cũng
được nghe chàng nói “Anh không yêu em thì yêu ai…” Khi ấy lại lấn tới
“Anh nói là anh yêu em đi”, “anh có gà không”… cứ hỏi mãi như thế cho
đến khi thấy dịu nhẹ lại, thấy mình không phải là phụ nữ 30 tuổi nữa, mà
thấy mình giống như một cô người yêu phiền nhiễu lắm điều… nhì nhèo và
là nhân tố gây bực bội cho đàn ông.

Nhưng
mình luôn biết dừng lại trước khi sự nhì nhèo đi quá xa… Mình dừng lại
vừa đúng lúc chồng mình rụt tay lại để gãi mũi… Nếu không dừng lại đúng
lúc, chưa biết chừng đêm nay hai đứa lại quay lưng vào nhau mà ngủ.

Tất nhiên cuộc sống vợ chồng không cần xác lập giá
trị tình yêu bằng những câu hỏi ấy, ta phải tự tin vào nhau, tự hiểu
rằng chúng ta yêu nhau thì mới cùng ngồi chung một mâm cơm tối, cùng
thức dậy trên một chiếc giường, cùng gọi một đứa nhỏ là con.

Tất nhiên là các giá trị sống đang được xác lập
trên một nền tảng mới, đó là tạo ra những thói quen nhịp nhàng để duy
trì một cuộc sống bình yên. Với gia đình, hình như đã mặc định: bình yên
là hạnh phúc. Và những người phụ nữ ít nói là những người vợ tuyệt vời.

Tôi chợt nhớ một quảng cáo mới xem trên truyền
hình, người vợ cứ đi lại bên mâm cơm dọn sẵn, người chồng ngồi bên máy
tính làm việc quên cả bữa ăn. Vợ vẫn không quát lên, hét lên (như tôi)
bắt chồng ngồi vào bàn mà chỉ lặng lẽ ngồi bên bàn ăn, vuốt ve bức ảnh
hai vợ chồng chụp chung. Lúc này người chồng chợt nhớ ra vợ, và ôm lấy
cô từ phía sau. Màn hình hiện lên dòng chữ “Phụ nữ, người giữ lửa gia
đình”

Những người phụ nữ “giữ lửa” ấy có vài
quy tắc chung mà tôi dạo một vòng trên mạng thu thập được. Họ tất nhiên
phải ít nói. Họ phải thấm nhuần tư tưởng gia đình có hạnh phúc là ở tay
chăm sóc của người phụ nữ. Một khi người phụ nữ cảm thấy chồng mình “có
vấn đề” sao nhãng việc gia đình thì người vợ phải xem lại mình…

Một người vợ để nhà cửa bừa bộn, cơm nấu muộn, con
cái nheo nhóc bẩn thỉu, cơ thể toàn mùi bếp núc… tức là người vợ đã
không làm tròn việc giữ lửa, giữ hạnh phúc cho gia đình. Và tất nhiên họ
đừng có hỏi “Anh còn yêu em không?”

Có lần
bạn kể, hôm ấy Hà Nội mưa to, khu nhà mất điện… bạn từ cơ quan về nhà
rất muộn. Nhà hết gạo bạn chưa kịp mua, chồng bạn vẫn ngồi trong nhà
nghịch điện thoại, phòng ốc tối om, bếp lạnh. Bạn chỉ hỏi được một câu “
Sao anh không nấu cơm cho em” rồi òa lên khóc! Tại sao lại khóc chứ,
đàn ông đâu được chỉ định là người giữ lửa hồi nào?

Tôi thấy thương những người phụ nữ đang lụi cụi một
mình “giữ lửa” hạnh phúc gia đình mà không có sự sẻ chia từ nửa còn
lại. Họ yêu và rồi đồng hóa mình với cuộc sống của chồng, của con. Họ
lụi cụi sống cuộc sống của người khác mà không bao giờ ngửng lên hỏi: Thế
còn cuộc sống của tôi thì sao? Dần dần họ trông giống vợ của người
đàn ông của họ, trông giống như mẹ của con họ… Đến lúc người ta không
còn nhìn thấy người phụ nữ ấy nữa, người ta chỉ nhìn thấy một người vợ,
một người mẹ mà thôi!

Những người phụ nữ ấy
được mặc định là những phụ nữ hoàn hảo. Thế còn những phụ nữ như tôi?
Người cứ mải miết đòi quyền bình đẳng trong gia đình, đánh dấu những
hạng mục việc của đàn ông, việc của phụ nữ. Người phụ nữ đôi khi lớn
tiếng với chồng vì không hài lòng. Gọi điện giục chồng về nhà khi đã quá
10h tối… Phụ nữ không cam chịu với sắp xếp bài bản của gia đình kiểu
mẫu, liệu có xứng đáng được có một kết thúc tốt đẹp

Sau tất cả những gì tôi nhìn thấy từ những người
phụ nữ quanh mình, tôi chấp nhận sống như một phụ nữ không hoàn hảo, với
một gia đình vừa đủ thương yêu. Tôi từ chối vai trò là người giữ lửa,
tôi vẫn đi tìm sự bình đẳng giới tính trong cuộc sống, trong tình yêu và
trong cả gia đình.

Càng ngày tôi càng thấy
mình đứng dịch chân về phía phái nữ, yêu phụ nữ nhiều hơn. Càng ngày tôi
càng phủ nhận con người mình, một cô gái tự xếp mình vào hàng phái mạnh
thích hòa vào thế giới đàn ông sòng phẳng và sôi nổi ngoài kia.

Chỉ có điều, tôi vẫn hay rúc đầu vào ngực chồng vào
buổi tối để hỏi những câu vớ vẩn như “Anh còn yêu em không”… đôi khi
nếu tâm trạng vui vẻ, tôi sẽ hỏi nhầm thành “Anh có yêu em không”… Và
khi ấy chồng tôi hoàn toàn hiểu rằng dù có to mồm đến đâu, phụ nữ cũng
chỉ là những chiếc tai dễ bị lừa phỉnh và họ sẽ quên hết mọi tranh đấu
bình đẳng và nghi ngờ khi anh ôm phụ nữ vào lòng và nói “Anh yêu em!”

Đôi khi tôi tự hỏi, sao đàn ông không làm người
giữ lửa nhỉ? Trong túi họ chẳng phải luôn có bật lửa ga đó sao?