“Súng còi”, ngực lép, trốn người yêu như chạch

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

“Hoặc anh bất lực, hoặc là đồ đểu”

Rất nhiều lần, Hải nghĩ mình phải nói thật với bạn gái để chấm dứt sự
hiểu lầm, nghi ngờ của cô, nhưng mỗi lần định mở miệng là lại thấy
không sao cất lời, thế là thêm một lần tặc lưỡi “thôi để hôm khác”. Rồi
đùng một cái, Hằng đòi chia tay, lý do là: “Anh không thật lòng với em”.

Hải cuống lên mà rằng em ơi, em chê gì thì anh chịu, chứ thật lòng
thì không ai bằng anh được, có gì nghi ngờ em cứ nói. Hằng bảo anh không
tự biết thì cô mặc kệ, rồi bỏ về luôn. Ngay hôm sau, cô bạn thân của
Hằng tức tốc gọi điện cho anh hẹn gặp, chưa ngồi xuống đã hỏi độp luôn:
“Cái Hằng nó bảo anh một là đồ đểu, hai là liệt dương. Nói đi, anh thuộc
ca nào? Có khả năng thứ ba không?”.

Chỉ nghe thế, Hải đã hiểu: Hằng nghĩ anh không có khả năng đàn ông
nên lâu nay dù hai người âu yếm, gần gũi đến đâu, anh cũng không đi quá
giới hạn. Thậm chí những khi cảm xúc dâng trào, anh còn đẩy bạn gái ra
thay vì ôm sát vào mình. Hai lần bị Hằng lôi vào nhà nghỉ, Hải đều hiểu
rõ chẳng phải do cô quá “ham hố” chuyện tình dục đến mức không đợi được,
mà chỉ vì muốn “kiểm tra” anh.

Hằng khẳng định, việc anh tán hươu tán vượn trong nhà nghỉ để câu giờ
rồi kiếm cớ về sớm là bằng chứng cho thấy cô nghĩ đúng. Ngay cả nếu anh
hoàn toàn khỏe mạnh thì việc cố trốn tránh như vậy khi biết rõ tâm tư
của cô cũng chứng tỏ một điều, sự đam mê của anh với cô quá leo lét,
hoặc anh có bụng dạ khác, không xác định lâu dài với cô.

"Súng còi", ngực lép, trốn người yêu như chạch 1
Ảnh minh họa

Với đàn ông, không gì tệ bằng bị người ta, nhất là nữ giới, nghĩ mình bất lực.
Hải không bất lực nên với anh, điều đáng sợ nhất là sự thực của mình bị
phát hiện. Nhưng đứng trước nguy cơ mất người yêu, anh đành muối mặt
đến gặp Hằng để nói ra bí mật đó: Anh yêu cô, anh khỏe mạnh, nhưng “súng
ống” có “tầm vóc” quá hẻo. Dĩ nhiên Hải đã đọc nhiều tài liệu để biết
rằng “chừng đó” cũng đủ thực hiện các chức năng, nhưng anh không tin cái
câu “trong ‘chuyện ấy’ kích cỡ không quan trọng” mà sách báo vẫn nhắc
đi nhắc lại. Dù sao, cái cơ quan ấy vẫn là biểu tượng của nam tính, và
nếu như những anh chàng “hoành tráng” được chị em
nể phục, anh em ghen tỵ thì trường hợp ngược lại sẽ phải nhận được phản
hồi tương ứng. Hải sợ Hằng khi biết được sẽ thất vọng, chê bai, thậm
chí cười thầm, và anh không chịu nổi điều đó.

Lời trần tình khiến Hằng thở phào, dí tay vào trán anh chàng: “Anh
đúng là hâm”. Và sau này, sự hòa hợp về thể xác giữa họ khiến Hải tự
nhủ, đúng là mình từng hâm thật.

Hải không phải trường hợp cá biệt. Rất nhiều người đàn ông chỉ vì quá
mặc cảm về độ dài, độ lớn của cơ quan sinh dục mà không dám có tiếp xúc
quá gần với nữ giới. Anh Cường, Phúc Thọ, Hà Nội, thậm chí còn không
dám tìm hiểu, yêu đương gì, vì không chịu nổi cái viễn cảnh khi tình cảm
“đến độ”, điểm yếu của anh bị phát hiện.

Bao nhiêu năm bố mẹ giục giã, người quen mối mai, anh đều kiếm cớ
lảng ra, đến mức ở tuổi 31, anh bị nhiều người nghi là gay chính cống.
Không cam phận độc thân suốt đời, nhưng cũng không vượt qua được mặc
cảm, cuối cùng Cường lấy hết can đảm đi tư vấn tâm lý. Vị chuyên gia cho
hay ông từng tiếp rất nhiều khách hàng có nỗi niềm giống anh, có người
thậm chí còn bị trầm cảm nặng. Sau một số buổi tư vấn, hiện anh đã có
cái nhìn tích cực hơn rất nhiều về cơ thể mình.

Thà bị “đá” còn hơn bị bóc mẽ “màn hình phẳng”

Không chỉ nam giới trốn chạy tình yêu vì mặc cảm về vùng cơ thể được
cho là biểu tượng giới tính. Với phụ nữ, mặc cảm đó thường dồn vào vòng
một – nơi mà ánh mắt của hầu hết đàn ông “dán” vào đầu tiên khi đánh giá
nhan sắc và sức quyến rũ của chị em. Rất hiếm phụ nữ sở hữu vòng một “khiêm tốn”
không cảm thấy tự ti ít nhiều về điều này. Nhất là bây giờ, khi ngực
khủng được “tôn vinh” trên các trang mạng, khiến cho vẻ đẹp phụ nữ bị
đồng nhất với ngực nở, mông cong, nỗi chua xót của các cô gái màn hình
phẳng lại càng lớn hơn bao giờ hết.

Thực ra ngực lép là một nhược điểm mà chị em dễ dàng che giấu bằng
những chiếc áo kín cổ, áo ngực có đệm mút, hay những miếng dán nâng đẩy,
biến “gò thấp thành núi cao”. Tuy nhiên đó chỉ là những mẹo nhỏ đánh
lừa thị giác, dành cho những người đối với nàng chỉ “kính nhi viễn chi”
mà thôi. Chứ đã yêu đương thắm thiết, khi thị giác trở nên không đủ, các
chàng chẳng khó khăn gì để phát hiện vòng một tròn trịa của bạn gái
thực ta “ngó vậy mà không phải vậy”.

Các nàng ngực lép nghĩ, lúc đó thì thật nguy to, chàng sẽ cho rằng
mình bị lừa, rồi chán mà chạy mất. Còn nếu không dùng các phụ kiện để
“đánh lừa con mắt” ư? Chỉ sợ rằng các chàng chưa kịp ngắm xem đôi mắt
nàng đẹp thế nào, cặp môi xinh ra sao đã vội quay đi tìm những gò bồng
đảo nảy nở ở nơi khác rồi. Chẳng phải đàn ông, dù khi buôn chuyện bên
cốc bia hay lúc chém gió trên mạng, vẫn luôn nói rằng không có ngực
chẳng phải đàn bà, ôm màn hình phẳng chẳng thà ôm khúc gỗ… hay sao?

Với tâm lý đó, Nhi, 26 tuổi, đã yêu 4 lần mà chưa một lần để chàng
trai nào “khám phá” vòng một của mình. Lấy cớ gái đoan trang không thể
suồng sã, cô chỉ cho phép người yêu được nắm tay, ôm hôn và vuốt ve bên
ngoài, kiên quyết đẩy lùi mọi cuộc “lấn chiếm”. Cô “canh giữ vùng cấm”
với tinh thần cảnh giác cao độ, đến nỗi các anh người yêu hoặc phát bực
vì tự ái, hoặc phát chán vì sự đề phòng quá mức khiến vẻ đắm say của một
người đang yêu biến mất ở Nhi.

Có anh dùng sức mạnh để “xâm lược”, bị Nhi gồng mình phản kháng, bật
cho chàng mấy cái tát. Tóm lại, cuối cùng thì hoặc các chàng chán mà bỏ,
hoặc Nhi tuyên bố chia tay “kẻ xôi thịt”. Trong thâm tâm cô nghĩ, thà
bị người yêu bỏ còn hơn sự thực bị phát hiện trước khi cưới, vì Nhi cho
rằng nếu biết cô như thế, đằng nào họ cũng bỏ thôi.

Vân Dung cũng từng “khư khư” như Nhi, cho đến lúc bị chàng người yêu
tinh quái tìm cách “trị”. Anh chàng này biết thừa tại sao bạn gái mình
giữ gìn quá mức như vậy, chắc có nói cũng chẳng nghe, nên dùng chiêu
“đánh úp”, khiến cô trở tay không kịp, rồi chàng ta cứ khen nức khen nở
là xinh, là đáng yêu mãi. Dung dù nghĩ “căng đầy” vẫn hơn đứt “đáng
yêu”, nhưng thái độ của bạn trai cũng khiến cô như trút gánh nặng: “Anh
ấy biết, nhưng không coi là vấn đề, thế là OK”. Từ đó, cô mới thôi nghĩ
ngợi khổ sở về chuyện màn hình phẳng, cư xử thoải mái hoàn toàn.

“Tốt nhất là không nên để một bộ phận làm khó cho toàn thể mãi”, Dung hài hước nói.