Tâm sự của hai người thứ 3

Tên tôi là Thảo, năm nay tôi 45 tuổi. Tôi ở Hà Nội và đã có chồng cùng 1
đứa con gái 17 tuổi. Nhưng chồng tôi thường xuyên hành hung, đánh đập
tôi từ lúc con tôi mới chào đời. Nhưng vì thương con tôi gắng chịu đựng,
và nhiều lần tôi nhờ chính quyền địa phương can thiệp. Tôi cũng đòi ly
hôn. Nhưng con tôi đi học ở trường và cháu ngồi khóc rất nhiều. Cháu nói
với cô giáo nếu mà ba mẹ ly hôn là cháu sẽ nhảy lầu tự vẫn. Vì thế, cô
giáo đã mời hai vợ chồng tôi qua trường nói chuyện.


Sau buổi nói
chuyện với cô giáo, hai vợ chồng tôi đã về nói chuyện với nhau. Chúng
tôi lại quyết định sống chung  nhưng chỉ sống chung về hình thức. Chuyện
vợ chồng tôi ai nấy làm, tiền ai nấy tiêu, cơm ai nấy ăn và tôi đã chấp
nhận. Vợ chồng tuy sống chung nhưng không còn quan hệ với nhau nữa. Tôi
đã rất buồn. Tôi sống chung với chồng mà chỉ còn cái xác không hồn và
lòng đầy thù hận. Chồng tôi chửi cả mẹ đẻ của tôi rất thậm tệ đến mức mẹ
tôi không bao giờ bước chân tới nhà tôi nữa.

Tôi
luôn suy nghĩ mình gắng sống vì con và sẽ hy sinh vì con. Nhiều lúc tôi
buồn quá không biết tâm sự với ai nên tôi lên mạng chat cho đỡ buồn.
Cũng tại đây vô tình tôi quen được T. Anh nhỏ hơn tôi 4 tuổi và hai đứa
thường xuyên lên mạng nói chuyện chia sẻ cho nhau nghe. Anh đã hẹn tôi
ra uống cafe và tâm sự, hai đứa gặp nhau thường xuyên hơn và tất nhiên
chuyện ấy cũng đã xảy ra nữa.

Cũng có nhiều lúc tôi yêu cầu anh
đưa tôi về nhà anh chơi nhưng anh nói anh ở nhờ nhà bà cô và bà cô anh
khó tính lắm nên bảo tôi thông cảm. Tôi cũng không đòi đến nhà anh chơi
nữa nhưng anh cũng chỉ cho tôi biết nơi anh ở và nơi anh làm việc. Cứ
thế, hai đứa cứ qua lại với nhau được 3 năm thì anh nói anh ra nước
ngoài. Anh đi làm 2 năm anh sẽ trở về. Ngày hôm đó tôi với anh đi siêu
thị mua đồ dùng cá nhân để anh đem theo. Mua xong rồi thì hai chúng tôi
vào khách sạn ôm nhau, ân ái và chia tay. Hai đứa đã khóc nhiều lắm và
anh nói với tôi ở lại giữ gìn sức khỏe đợi anh về.

Khi anh sang
Mỹ, chúng tôi thường xuyên liên lạc với nhau có lúc thì bằng điện thoại,
có lúc thì chat có lúc thì anh gửi mail về cho tôi. Đến hai năm sau thì
anh trở về và anh lên nhà tôi để cho tôi một sự bất ngờ. Hai chúng tôi
gặp lại nhau mừng mừng tủi tủi. Trưa hôm đó chúng tôi đi ăn cơm với nhau
rồi vô khách sạn để ôn lại những lúc phải sống xa nhau.

Sau đó,
anh cùng với mấy người bạn thành lập công ty, làm ăn cũng tạm. Cho đến
nay hai đứa tôi vẫn cùng thường xuyên gặp nhau, đi uống cafe, ăn cơm với
nhau và thường xuyên ân ái. Chúng tôi sống với nhau như vợ chồng, anh
nói anh xem tôi như là vợ của anh. Tôi quen anh năm 2003 thì đến năm
2010 tôi mới phát hiện ra anh đã có gia đình và 2 con.

Tôi rất
buồn và đau khổ, tôi không muốn phá gia đình hạnh phúc của người khác
nên tôi đòi chia tay với anh. Nhưng anh không chịu năn nỉ tôi và anh chỉ
xa nhau mấy ngày. Mấy ngày xa anh, tôi lại thấy nhớ và buồn mất ăn, mất
ngủ. Anh lại gọi điện thoại yêu cầu tôi cho anh gặp mặt. Anh nói anh
rất nhớ tôi và xin lỗi những gì mà anh đã giấu tôi suốt 8 năm qua. Tôi
thấy thương anh quá tại hai đứa cùng cảnh ngộ, nên hai đứa hứa sẽ san sẻ
với nhau suốt đời nhưng không có ai từ bỏ gia đình của mình hết.


Cho
đến nay, chúng tôi đã qua lại được 10 năm thì vợ anh mới phát hiện ra
tin nhắn và những cuộc điện thoại của tôi với anh. Vợ anh đã nhắn tin và
đòi gặp tôi để nói chuyện nếu không thì sẽ làm lớn chuyện. Chị ấy cũng
bắt anh phải quên tôi và chia tay với tôi. Rồi anh gặp tôi, anh tỏ những
thái độ làm cho tôi rất buồn và đau khổ.

Tôi
nói anh muốn sao cũng được nhưng tôi rất căm thù và rất hận anh. Bao
nhiêu tình cảm 10 năm qua tôi đã dành trọn cho anh hết, vậy mà bây giờ
anh vì gia đình mà anh trở mặt với tôi. Tôi rất ân hận vì đã quá tin anh
suốt 10 năm dài. Tôi muốn giết anh thì mới hả giận, nhưng tôi nhìn thấy
gương mặt của anh thật là đau khổ. Anh cũng chẳng vui gì.

Chúng
tôi đã chia tay nhau được 1 tuần thì anh nhắn tin cho tôi. Anh nói anh
rất nhớ tôi và tôi cũng vậy rất nhớ anh. Tôi và anh lại hẹn gặp nhau.
Tôi thấy anh ốm đi và mắt thâm quầng. Tôi cũng vậy đã gầy đi nhiều. Hai
chúng tôi lại ôm nhau mà khóc, anh không thể sống thiếu tôi và tôi cũng
không thể sống thiếu anh. Tôi biết ở đời mỗi nhà mỗi cảnh và chẳng ai
muốn mình làm người thứ 3 bao giờ nhưng hai chúng tôi lại đang là 2
người thứ 3.

Bây giờ tôi cũng không biết làm sao nữa, xin các bạn hãy cho tôi một lời khuyên.