Tâm sự của một ông chồng có vợ yếu “khoản kia”

Nhớ
lại một năm trước đây, tôi gặp Vũ. Tôi ngạc nhiên thấy trong lòng có gì
nôn nao. Thấy mình thiếu một cái gì quan trọng. Nói thật lòng, tôi
không phải người đàn ông đàng điếm, ăn chơi. Đời tôi chỉ có một người
đàn bà. Đó là vợ tôi. Vợ tôi hiền hậu, lại xinh đẹp.

 
Tuy vậy, cũng có một lúc nào đó tôi thấy hơi thất
vọng về cái “khoản kia”. Tôi là người mạnh mẽ lại tế nhị về mặt tình
cảm. Còn vợ tôi là con nhà gia giáo, là mẫu người đoan trang ngay cả khi
lên giường. Tôi và cô ta chỉ “lên lớp” mỗi lần một tuần. Thế là xong.
Đó là thời khóa biểu cứ thế mà theo. Còn cô Vũ thì khác. Cô ta không đẹp
bằng vợ tôi. Nhưng cô ta là một thiếu phụ mầu mỡ, đậm đà, lại ăn mặc
chải chuốt tinh tươm, kèm theo vài thứ đồ trang sức.
 
Cô ta có ý muốn trêu đùa tôi, lắm lúc lại khêu gợi
tôi. Thế là có một hôm, chúng tôi ngồi bên nhau. Tự nhiên, tay tôi quều
quào, chạm nhẹ vào eo cô. Người phụ nữ mới ly hôn với chồng một thời
gian này liền hửng ứng ngay. Thế là chúng tôi có một lần đầu với nhau.
 

 
Đi lại với Vũ, tôi phát hiện ra là làm cái việc ấy
có chút kỹ thuật thì thật là thần diệu, đẹp đẽ đến vô cùng. Trước và
trong màn kịch thì kẻ tung người hứng, kẻ hô người ủng. Thật tuyệt vời.
Tôi lại kinh ngạc thấy rằng trên đời lại có người phụ nữ giàu tiềm năng
gợi tình đến như vậy.
 
Cô ta bảo với tôi:” Ôi! Có những phụ nữ chỉ biết
nằm ì ra để cho nam giới “chén”. Tôi biện hộ: “Đó là vì họ có khó khăn
về tâm lý, thấy cái việc này nó hơi xấu hổ. Người phụ nữ hư hỏng mới đùa
nghịch với đàn ông. Nếu họ thưởng thức được sự ngọt ngào, đầy hấp dẫn
thì họ đã làm như chúng ta…”
 
Cô ta lại bảo: “Trước kia, em cũng như khúc gỗ, để
chồng muốn làm gì thì làm. Nhưng sau đó, em tham khảo được nhiều điều
hay và cũng khai thác được tiềm năng của mình rất chi là phong phú. Em
không phải là một phụ nữ hư hỏng. Trong thời gian ly hôn với anh ta, em
mới chỉ gặp anh là một…”
 
Cô ta vỗ về, vuốt ngực tôi và bày ra nhiều trò làm
tôi mê mệt và rất dễ chịu. Tôi tin những lời của Vũ. Tôi cũng hiểu áp
lực và khát vọng về mặt tâm lý của một người đàn bà mới ly hôn được hai
năm mà còn trẻ như cô. Vũ cũng không muốn việc đi lại của chúng tôi làm
cho gia đình tôi bị sứt mẻ. Cô ta đợi một ngày gần đây, đi bước nữa với
người chồng sau thì cắt đứt quan hệ giữa tôi và cô ta. Cô cũng bảo tôi
không nên luôn đến với cô ta mà nên ở nhà phục vụ vợ con.
 
Đi lại, ngoại tình với Vũ, tôi cảm thấy không phải
với vợ tôi. Giá như về mặt “đường kia lối nọ”, vợ tôi và tôi ăn ý được
với nhau hơn, hoa lá hơn thì cuộc sống của vợ chồng tôi không xảy ra
điều ân hận này. Tôi chuyên tâm bồi dưỡng cho vợ tôi chứ không cần phải
đi ngoại tình. Tôi chẳng cần phải vụng trộm. Thế là tôi cố gắng kiếm
tiền nhiều hơn, làm mọi việc trong nhà, mua cho vợ tôi nhiều quần áo hợp
thời trang bó sát người mà bắt mắt. Tôi cũng để cho vợ tôi có chút thời
gian trang điểm và chút tiền tiêu vặt…
 
Nhưng tôi thất vọng. Khi tôi cổ vũ cho vợ tôi mua
các thứ đồ lót và quần áo đẹp, cô ta không hiểu mà cho thế là lãng phí,
là vô vị… Khi tôi và vợ tôi lên giường, cô ta vẫn như trước đây theo
thời khóa biểu mà “lên lớp”. Tôi cho rằng như vậy không thú vị. Tôi đình
chỉ việc “lên lớp”. Cô ta vẫn tỏ vẻ bình thản. Tôi rất buồn.
 
Nhưng, giấy không bọc được lửa. Việc giữa tôi và Vũ
được vợ tôi biết. Tôi như đứa bé bị bắt quả tang khi có lỗi. Tôi nhận
sai lầm. Vợ tôi không rầy la, cũng không làm ầm ĩ mà chỉ nói: “Em có sai
gì với anh đâu mà anh làm như vậy?”. Đợi cho bà vợ tôi bình tĩnh trở
lại, tôi bảo: “Anh đã sai lầm, anh cắt đứt quan hệ với cô Vũ. Anh xin
lỗi”. Có lần, tôi lại bảo với vợ tôi: Tất cả mọi mặt em đều rất tốt. Anh
rất cảm động. Chỉ tội cái chuyện kia, em khô khan và lạnh lẽo… thành
ra…

Chúng tôi ở vào tình thế chiến tranh lạnh…

Hai tháng qua đi… Đêm ấy, tôi trằn trọc không ngủ
được. Vợ tôi bảo: “Khuya rồi, anh vẫn chưa ngủ à?”. Tôi nói: “Đã lâu,
em bỏ mặc anh, anh…”
 
Một lát sau, vợ tôi tung chăn của tôi ra, kéo lấy
tay tôi, vuốt tóc, vuốt mặt tôi và nói với tôi những lời dịu dàng. Tôi
cảm động quá, điên cuồng, hôn lên tất cả các bộ phận trên cơ thể vợ tôi.
Nàng tỏ ra quá sung sướng như muốn kêu lên. Nàng ôm lấy tôi, hôn lấy
hôn để… Tôi thấy tình yêu của chúng tôi được hồi sinh trở lại. Quan hệ
vật chất và tinh thần của chúng tôi được hài hòa, tốt đẹp. Tôi thề
:”Anh sẽ không bao giờ yêu một người phụ nữ khác”… Vợ tôi nói khẽ vào
tai tôi; “Em cần anh”…
 
Trưa ngày hôm sau, vợ tôi rủ tôi đi các siêu thị,
xục vào các quầy vải vóc và quần áo thời trang. Vợ tôi thử hết bộ này
đến bộ khác. Nàng hỏi tôi: “Bộ này có đẹp không anh? Bộ này thế nào?”
 
Đến tối, sau khi tắm xong, nàng mặc toàn bộ những
thứ mới sắm về, trang điểm tý chút, lên giường sớm. Tôi vội ôm chầm lấy
nàng. Dưới ánh đèn dịu dịu, tôi thấy nàng là một cô gái đầy hấp dẫn…
Tôi lại ôm chặt hơn và nàng chủ động nắm lấy tôi, vuốt ve tôi…