“Thâm cung bí sử” (21-10): Ông già cô đơn

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Câu chuyện thứ 21: Hạnh phúc xa vời> Phần 1: Mong ước đơn giản nhất> Phần 2: Mùa xuân năm ấy> Phần 3: Nguy cơ đến từ vợ> Phần 4: Một người bạn tinh thần> Phần 5: Thuyết quy tâm> Phần 6: Cái đầu của nhà doanh nghiệp> Phần 7: Những toan tính khác nhau> Phần 8: Được mất một đời> Phần 9: Không có lại ngày xưa Minh Thư đưa đầu bếp về, làm một lúc là xong mâm cỗ. Lần đầu tiên, đám giỗ nhà ông Bình vắng vẻ như thế này.  Khi ông chưa về hưu, ngày giỗ mẹ ông không mời ai cả mà cũng có tới  cả trăm vị khách về dự. Hàng chục cái ôtô đỗ một dãy dài, mấy chục mâm cỗ thịnh soạn bày la liệt. Phong bì để một tệp dày trên ban thờ. Còn bây giờ giỗ mẹ ông Bình không có một vị khách nào, chỉ có vợ chồng ông, vợ chồng 2 đứa con và cô Minh Thư.
Sau 2 tuần nhang, mâm cỗ được hạ xuống, mọi người lặng lẽ ăn cho xong bữa rồi ra về. Còn lại một mình, ông Bình ngồi trầm ngâm, lòng trống trải và cô đơn. Không có ai để chuyện trò, một ông bạn già để đánh một ván cờ tướng cũng không có. Các bậc cao niên ở đây cũng có nhiều cụ mê cờ tướng nhưng bạn cờ của họ là những thảo dân chưa một lần ngồi vào ghế quyền lực. Họ chơi cờ với nhau, uống trà và nói chuyện phiếm, vui như trong hội làng. Còn ông Bình thì không phải là bạn cờ của họ. Ông ngồi ở một chiếu khác cao hơn, danh giá hơn nhưng cũng buồn và cô đơn hơn.
Không biết làm gì cho khuây khoả, ông Bình đến khu vui chơi giải trí cao cấp nơi Minh Thư đang làm giám đốc. Như một thói quen, ông Bình hỏi Minh Thư: “Bác có công văn giấy tờ gì không?”. Ý ông Bình muốn hỏi xem có ai mời ông đi đâu không. Lớp cán bộ đầu bạc như ông, sau khi nghỉ hưu thường vẫn hay có giấy mời của cơ quan nọ, địa phương kia để hội họp hoặc nghe ý kiến đóng góp của ông về một việc quan trọng nào đó.
Đây là một cái lệ không thành văn của những người kế tục ông Bình. Hễ có việc quan trọng là họ mời ông để nghe ý kiến và hễ có giấy mời là ông đi ngay. Ông đi không phải vì cái phong bì dăm ba triệu đồng mà là để khẳng định vị thế của ông. Người ta phải mời ông nghĩa là ông vẫn còn quan trọng, về hưu nhưng vị thế vẫn còn.  Ông đến, ngồi ở hàng ghế danh dự nhất, phát biểu dăm câu 3 điều, người ta có nghe hay không mặc kệ, miễn là ông được nói, được trọng vọng. Nhiều khi ông Bình cứ nói còn những cán bộ mời ông đến cứ vừa gật đầu, vừa nhoay nhoáy ký các loại công văn giấy tờ. Những lúc đó ông Bình thấy mình là người thừa trong cái trò trọng vọng vờ vịt này. Đó là nỗi buồn chung của những người từng nắm quyền lực.
Ngày xưa, có một lần ông gặp một vị giáo sư để nói về bước phát triển của anh ta: “Anh đã có đủ học hàm, học vị, giờ chuẩn bị để nắm quyền lực”. Vị giáo sư đó đã trả lời ông rất nghiêm túc: “Rất cám ơn sự quan tâm của bác, nhưng món đó cháu không nghiện”. Giờ vị giáo sư đó vẫn nổi tiếng cả trong nước và quốc tế, vẫn có hàng nghìn sinh viên là học trò và vẫn thường xuyên đi hội thảo khoa học quốc tế.(Còn nữa)
Khánh Hoàng

Đón đọc loạt “Chuyện thâm cung bí sử gia đình” tại mục Gia đình trên Giadinh.net.vn vào thứ 2, thứ 4, thứ 6 hàng tuần

> Đọc toàn bộ loạt bài “Thâm cung bí sử” tại đây.