“Thâm cung bí sử” (21-9): Không có lại ngày xưa

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Câu chuyện thứ 21: Hạnh phúc xa vời> Phần 1: Mong ước đơn giản nhất> Phần 2: Mùa xuân năm ấy> Phần 3: Nguy cơ đến từ vợ> Phần 4: Một người bạn tinh thần> Phần 5: Thuyết quy tâm> Phần 6: Cái đầu của nhà doanh nghiệp> Phần 7: Những toan tính khác nhau> Phần 8: Được mất một đời Mỗi tháng cả nhà chỉ có 6 lạng thịt, cứ phải để dành mãi, khi có giỗ chạp hoặc sự kiện đặc biệt nào đó mới dám đem phiếu thực phẩm ra xếp hàng để mua. Ngày xưa, khách đến nhà mời ăn cơm mà khách từ chối chưa hẳn đã buồn, có khi còn thấy vui.  Ngày xưa làm một chút nhà cấp 4 mà ông Bình phải bán hết cả xe đạp, bàn là, nồi áp suất mang từ Nga về và bà Mận phải vay tiền của 12 cô bạn. Ngày xưa ăn cơm với lạc rim, rau muống luộc mà nhà đầy tiếng cười.  Đến bữa, bà Mận bưng bát cơm, gắp một cọng rau muống, chấm đứng vào bát nước mắm để nhường mấy con tép kho cho chồng. Ngày xưa ít tiền mà nhiều bạn. Còn bây giờ tiền bà Mận nhiều như lá tre nhưng không có bạn.
Khi người ta đã nghỉ hưu thì không có thủ trưởng nữa, chỉ có gia đình và bạn bè thôi. Nhưng gia đình bà Mận giờ mỗi người một nơi. Chồng sống ly thân, không đoái hoài gì đến vợ. Con trai đã có gia đình riêng với những lo toan vun vén riêng. Con gái lấy chồng và trở thành “cái bòn”, hễ về thăm mẹ là vòi tiền.  Bà Mận phải mua sự vui vẻ của chúng bằng rất nhiều tiền, không có tiền là mặt mày sưng sỉa, có khi cả tháng không về thăm mẹ. Những người cùng tuổi với bà Mận nhiều người kinh tế eo hẹp, có bữa trưa, chưa bữa tối, nhiều bà phải đi làm osin để bớt gánh nặng kinh tế cho con cái. Vậy mà gia đình họ ấm cúng, có cha, có mẹ, bữa cơm đạm bạc vẫn râm ran câu chuyện, tiếng cười.
Không nhớ được bà Mận đã mê mẩn vì tiền từ bao giờ. Ai nhờ việc gì bà cũng đặt giá sòng phẳng, không có không xong. Khách đến nhà là bà Mận chờ đợi cái phong bì mà họ sẽ phải trao cho bà, không có cái đó bà Mận không vui.  Bây giờ, sống trên núi tiền nhưng bà Mận chẳng biết dùng tiền vào việc gì. Bà vẫn ăn uống đạm bạc như ngày xưa, vẫn cơm tẻ, rau muống, cá kho. Bà không quen và không thích dùng các món sơn hào hải vị. Hoá ra nhu cầu về vật chất của con người cũng không lớn lắm như người ta tưởng.  Con người phần hồn nặng hơn phần xác, nghĩa là phải được mọi người mến phục, con cháu quây quần. Còn bà Mận thì mọi người không mến phục. Đi ra đường người ta cúi đầu chào bà có vẻ như kính trọng nhưng thật ra thì lạnh lẽo và có chút khinh khi. Hoá ra câu ca dao của ông cha để lại mới hay làm sao:
“Vua Ngô 36 tàn vàng
Chết xuống âm phủ chẳng mang được gì.
Thằng Bợm uống rượu tì tì
Chết xuống âm phủ kém gì vua Ngô”. (Còn nữa)
Khánh Hoàng

Đón đọc loạt “Chuyện thâm cung bí sử gia đình” tại mục Gia đình trên Giadinh.net.vn vào thứ 2, thứ 4, thứ 6 hàng tuần

> Đọc toàn bộ loạt bài “Thâm cung bí sử” tại đây.