“Thâm cung bí sử” (24-7): Lại đi đóng cối

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

>  Anh đi như người mất hồn, chốc chốc lại vấp toác móng chân và suýt ngã. Một mình anh tự gặm nhấm nỗi nhục của mình. Khi thấy anh bắt gà và xách rượu đi thăm bác thợ cối, vợ anh đã mỉm cười, mặt hớn hở nom đến ghét. Cái giống đàn bà thật tệ, lúc nào cũng thích ăn nem. Khí huyết đàn ông đổ vào đấy như nước lã đổ vào hang chuột, đầy rồi lại vơi, no rồi lại khát. Tuy vậy anh vẫn phải nghĩ cách đón bác thợ cối đến nhà mình ít hôm.
Cối xay thóc của làng anh do một tay bác Bằng đóng nên việc bác thợ phải đi kiểm tra và sửa chữa bảo hành là chuyện đương nhiên. Vả lại cối xay một năm phải chỉnh lại một lần, nếu không thóc xay ra sẽ không chín hết. Cái cối xay nhà anh Dư đã qua 13 tháng rồi chưa chỉnh lại. Đây là lý do hợp lẽ nhất để anh đón bác thợ cối về nhà mình.
Buổi đầu tiên Trần Công Bằng chỉnh lại cối cho nhà chị Tình, sau đó anh Bằng đi kiểm tra và chỉnh cối cho mọi nhà trong làng. Chỉnh lại một chiếc cối mất một buổi, do đó Trần Công Bằng phải ở lại làng anh Dư khá lâu.  Ngày đi xem cối, sửa cối, tối đến anh Bằng lại về nhà anh Dư ngủ. Và như thế là chị Tình phải tốn tiền lo cho chồng đêm đêm đi đánh bạc, còn phải tốn thêm tiền mua trứng gà so để làm món trứng nhúng, bồi dưỡng tức thì cho bác thợ cối. Gái một con trông mòn con mắt. Gái một con cũng thèm của đàn ông. Chị Tình ăn thả sức mấy đêm, bù cho bao đêm phải cắn răng nhịn thèm. Rồi chị lại mang thai.
Khi nghe vợ báo tin vui, anh Dư đã tổ chức một bữa rượu thịnh soạn ngồi uống với bác thợ cối suốt 2 giờ liền.  Cuối cùng anh Dư nói với bác thợ cối rất thực lòng: “Em đội ơn bác cả đời. Không phải ai cũng giúp được em như bác đâu. Nhiều người có thể giúp nhưng em không dám nhờ. Còn bác thì em dám nhờ vì không ở cùng làng, chuyện không ai biết, hàng ngày cũng không mấy khi gặp nhau.  Vợ em sinh lần này nữa là thôi, trai gái gì cũng thôi. Bác đã thương em thì thương cho đến cùng, chuyện này chỉ có bác và em biết thôi. Xin bác từ nay không liên hệ gì với nhà em nữa và sau này cũng không liên hệ với các con em. Coi như bác đã cho đứt em 2 đứa con, xin để vợ chồng em tự lo cho các cháu, bác đừng bận tâm lo lắng gì”.
Trần Công Bằng chỉ ngồi im nghe mà không nói gì cả. Anh Dư không biết trong trường hợp này im lặng là thế nào, đồng ý hay là không?  “Sao bác im lặng thế? Hứa với em một lời đi chứ”. Bác thợ cối giật thót mình như vừa mơ ngủ: “Hứa cái gì nhỉ? À! Tôi hiểu rồi. Tôi hứa”.  Anh Dư cầm tay bác thợ cối lắc mãi: “Có một lời hứa của bác là em có thể yên tâm rồi. Em đội ơn bác”. (Còn nữa)
 Khánh Hoàng

Đón đọc loạt “Chuyện thâm cung bí sử gia đình” tại mục Gia đình trên Giadinh.net.vn vào thứ 2, thứ 4, thứ 6 hàng tuần