Thư gửi con dâu tuơng lai

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Từ truớc đến giờ, truớc một bầy cháu gái –
phải dùng đúng “mỹ từ” là: nghịch như quỷ sứ, ngựa chuớng – tôi chỉ
tuyền biết quát tháo, doạ nạt. Rất may, bọn chúng đều hiểu, tôi chỉ “lắm
lời” vậy thôi chứ trong lòng chẳng ác ý gì. Nhưng đó là con cháu trong
nhà, biết tính cô, bác rồi thì chẳng sao, còn cô, dẫu sao cũng là nguời
lạ, chưa quen đuờng ăn nết ở – mà biết đâu, mấy chục năm nay, cô lại
chẳng là “cậu ấm cô chiêu” trong vòng tay cha mẹ mình. Tôi cũng băn
khoăn khá nhiều…

 Ảnh minh họa.

Truớc
khi lấy chồng, tôi cũng như cô. Bỡ ngỡ buớc qua cánh cửa nhà chồng, lúc
nào cũng tâm niệm trong đầu lời dạy của mẹ: “Con hãy coi mẹ chồng con
như mẹ, con đối xử chân thành và yêu thuơng mẹ chồng, bà ấy sẽ yêu
thuơng con như vậy. Cho là nhận, đừng nghĩ mình thiệt thòi gì!”. Tôi ghi
nhớ lời dạy đó của mẹ, luôn chú ý quan sát, cân nhắc mọi điều mình làm,
để cho mẹ chồng tôi – tức là bà nội của chồng cô, luôn thấy thoải mái,
vui vẻ.

Mấy chục năm làm dâu, đến khi mẹ
chồng tôi qua đời, tôi biết, vẫn có những điều bà cụ không hoàn toàn hài
lòng về tôi nhưng điều khiến tôi tự hào nhất là giữa chúng tôi chưa hề
có lần to tiếng nào. Và điều khiến tôi bất ngờ nhất là, truớc khi nhắm
mắt, bà cụ đã vui vẻ tiết lộ với tôi về sự trùng hợp này.


con dâu về nhà, tôi cũng băn khoăn và… bối rối lắm! Tôi bối rối về việc
mình sẽ phải “tự điều chỉnh” mọi lời nói, hành động, thói quen… bao năm
nay của tôi truớc “nguời lạ”. Tôi bối rối vì sợ nhỡ có một ngày mình
“lỡ miệng sẩy chân”. Tôi thấy bối rối, nếu như những gì mình làm, những
điều mình nói lại trở thành cốt truyện và nhân vật chính trong những câu
chuyện “bán than” của các cô dâu mới về nhà chồng, các nữ nhân viên
công sở trong giờ nghỉ trưa.

Tôi quả thực sẽ
khó xử vô cùng nếu như hai vợ chồng cô nặng nhẹ sau cánh cửa phòng ngủ
vì “mẹ anh” thế này, “mẹ em” không thế kia…. Tôi sẽ buồn nếu như con
trai tôi không vui, và tôi khổ sở vô cùng nếu như con trai tôi không
hạnh phúc.

Những điều này, rất giản dị thôi.
Nó là những suy nghĩ hết sức bình thuờng của tất cả phụ nữ chúng ta, khi
đến-gặp-tiếp xúc với những ngưòi không cùng gia đình mình. Sau này, khi
cô đến tuổi làm mẹ chồng, mẹ vợ, ắt cô cũng có những nghĩ suy và cảm
giác giống như tôi lúc này.

Tôi biết, mình
không phải là người quá khó tính hay khắt khe gì, nhưng có lẽ, trong một
ngôi nhà toàn đàn ông như gia đình chúng ta, một mình tôi thu vén, dọn
dẹp, chăm chút từng miếng ăn, ngụm nuớc… nên nhiều khi, chỉ cần có chút
xô lệch, không vừa mắt cũng khiến tôi khó chịu. Cách bộc lộ sự khó chịu
của tôi cũng không hề giấu giếm, mà tôi cứ “xa xả” vậy, trào dâng rồi
tại tắt ngúm. Hiểu tính tôi nên không ai trong nhà này thấy ấm ức, khó
chịu với sự “lắm lời” ấy nữa, những nguời đàn ông của tôi mặc nhiên coi
nó như một thứ gia vị không thể thiếu hằng ngày. Cô đã từng qua thăm nhà
chúng tôi rồi, nhưng cô chưa được “chứng kiến” sự việc này bao giờ, nên
sau này, cũng đừng nghĩ rằng tôi nhu mì, dịu hiền, cô nhé?

Tôi
không có con gái, nên thực cũng muốn lắm, cần lắm một nàng dâu gần gũi,
hiếu thuận với nhà chồng. Tôi thèm được có cảm giác nó sẽ là con gái
mình, chứ không phải chỉ là nàng dâu khách khí. Tôi thích mỗi ngày cuối
tuần, chúng ta cùng đi chợ, cùng nấu nuớng. Rồi nhiều thời gian, và cũng
thực lòng yêu quý nhau hơn thì sẽ cùng đi sắm đồ, làm đẹp. Tôi thực
lòng muốn đuợc ngưòi ngoài nhìn vào và tuởng “mẹ và con gái”, đầy thân
thiết và cũng đầy tự hào.

Liệu rồi đây cô có
hiểu đuợc cách sống của tôi không? Chúng ta sẽ “chung sống hoà bình” hay
là luôn có “chiến tranh”? Tôi không ngưng nghĩ về điều này…

Những
điều tôi muốn nói với cô, còn rất nhiều, chẳng thể chỉ gói gọn trong
một vài trang giấy. Chúng ta sẽ cùng sống chung dưói một mái nhà, cùng
chia sẻ những khó khăn, bất ổn hay những nụ cuời hạnh phúc, tôi mong và
hy vọng cô sẽ không ngại ngần mà giấu giếm, để chúng ta cùng hiểu nhau
hơn nữa. Cô nhé?

Mình sẽ còn nhiều dịp trò
chuyện cùng nhau, còn mách bảo cho nhau những câu chuyện, kinh nghiệm
sống. Tôi luôn sẵn sàng, cởi mở với cô trong mọi điều, miễn sao cô đừng
thấy e ngại, tôi hy vọng là cô sẽ hiểu.

Chúc mừng cô, đã đến, và sẽ ở lại đây, trong căn nhà này, con dâu của tôi.

Mẹ chồng tương lai