Tìm lại bầu trời

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

…Tôi tham lam ngắm nhìn cho thỏa con mắt, cho đến khi em hoàn thành tác phẩm của mình, đứng dậy em treo tờ báo lên tường, tôi gọi Linh đang ở ngoài vườn với bà nội H vào cùng xem…phải công nhận em có hoa tay thật, thêm hình ảnh cô giáo, cành phượng, và đám học trò vào làm cho tờ báo tường của chúng tôi như khoác thêm một tà áo mới thật lộng lẫy, thật đẹp, nhìn mắt em ánh lên niêm vui, tôi cũng thấy mình như hòa cùng niềm vui đó…
Ngày hôm sau là 20/11, tôi bận tối mắt với các hoạt động chào mừng(ngoài lớp trưởng, ở trưởng tôi còn là liên đội phó nữa mà) đến chiều khi cả lớp chúng tôi ngồi tập trung cùng cô giáo chủ nhiệm, cô cười rất tươi trước khi thông báo với cả lớp:
– Cô rất vui vì tập thể lớp mình rất ngoan, chăm học, và có một tin mừng cho cả lớp, đó là lớp chúng ta đạt giải đặc biệt cho tờ báo tường của các em, các thầy cô trong ban giám hiệu ai cũng khen rất nhiều và rất xúc động, đặc biệt là hình ảnh cô giáo với các em học sinh…này cô hỏi nhỏ nhé? Các em có nhờ ai vẽ hộ không đấy?
– Không cô ạ, tất cả là chúng em tự làm đấy! cả lớp tôi trả lời!….- Còn người vẽ chính là bạn H đấy cô ạ –Linh bổ xung
– Vậy à!!! Cô cũng thông báo luôn là tờ báo tường của lớp mình năm nay được chọn để treo vào phòng truyền thống của trường đấy. cô thay mặt các thầy cô cảm ơn các em….
Hoannn hô ô….

…lớp chúng tôi như vỡ òa…đặc biệt là các thành viên tham gia làm tác phẩm đó..tôi là người gào lên to nhất và quay sang em, chúng tôi ôm chầm lấy nhau…đoành,,,như có luồng điện chạy qua tôi và em…tôi buông em ra trong ánh mắt bối rối của cả hai…và những ánh mắt ngờ vực của lũ bạn xung quanh…

Sau sự kiện đó, tôi và em càng thân nhau hơn, tôi hay để ý đến em, cả lúc đi học về tôi cũng cố tình đi thật chậm chỉ để nhìn em từ đằng sau…tôi cũng có cảm giác em để ý đến tôi…và chúng tôi để ý đến nhau, quan tâm nhau nhiều hơn tình bạn….
Nhưng không có những lời tỏ tình, càng không có những bức thư tình vì tôi …ngại, xấu hổ nữa…Hình như em cũng vậy…ngày ấy mặc dù là thế hệ giữa của 8x nhưng chúng tôi vẫn rất trong, rất sáng…thích nhau thật rồi đấy, nhưng chỉ ở trong lòng, và những sự quan tâm chăm sóc rất nhẹ nhàng…không như các bạn trẻ 9x 10x bây giờ iu là ôm là hôn là…vv, thôi thì mỗi thời mỗi thế dù thực cái lòng tôi cũng có chút nuối tiếc…
Mỗi giờ tan lớp, chúng tôi thường ngồi nán lại dù chỉ vài phút để nói với nhau vài câu chuyện vu vơ…không có những nụ hôn, càng không có chuyện xxx…tình cảm tôi dành cho em ngày một nhiều hơn. Em với tôi cũng vậy…tôi biết, vì chỉ nhìn vào ánh mắt em, tôi thấy thật trìu mến…

…Gần một tháng nay, tôi và em vẫn quan tâm nhau, nhẹ nhàng…nhưng tôi thấy ánh mắt em như ẩn dấu một điều gì đó…buồn lắm hay sao ấy…thắc mắc tôi hỏi Linh nhưng Linh cũng không biết em có chuyện gì…

….Cho đến một hôm vào giữa năm học,vào một ngày cuối tuần, khi tiết học kết thúc, chúng tôi gấp sách vở cất vào cặp ra về. tôi định đứng dậy thì thấy em vẫn bần thần ngồi đấy, thấy lạ tôi ngồi xuống hỏi:
– sao không về ah H?
– Ừ (em giật mình quay sang nhìn tôi), mình muốn nói chuyện với T một lúc
– Ừ, có chuyện gì à?
– Mình đi đâu đó ngồi được không? ở đây lát nữa bác bảo vệ khóa phòng học rồi? –em đề nghị
Hẹn hò??? Trong đầu tôi hiện lên bao nhiêu dấu hỏi chấm cùng với những thắc mắc, nhưng thôi kệ, dù sao thì mình cũng… iu người ta từ lâu rồi mà! Nhưng đi đâu bây giờ? ở quê hồi ấy thì chưa có khái niệm quán café như bây giờ…A..đâu tôi chợt lóe lên…
– H cứ đi theo mình nhé, mình có chỗ này hay lắm!
Hai chúng tôi cùng nhau ra khỏi lớp, em đạp xe trên triền đê cùng tôi, tới nơi, chúng tôi dựa xe đạp xuống vệ đê, đưa tay chỉ tôi bảo em:
– Mình đi xuống chỗ kia ngồi nhé,ở đấy ngắm dòng sông hoàng hôn đẹp lắm!!!.—Tôi tiếp lời– chỗ này mình thường đến một mình mỗi khi buồn vì một lý do nào đấy, khi bị mẹ mắng…hay một bài kiểm tra không được điểm cao như mong muốn…
– Hii..em cười trong veo… Thực sự không hiểu sao em rất ít cười, còn khi em đã cười thì đúng là nụ cười thiên thần…T mà cũng bị mẹ mắng à?
– Ừ, mắng chứ sao không, thì có hôm học chiều về là đi đá bóng với tụi nó, không về nấu cơm cho mẹ, về không ăn mắng mới lạ…
Khỏa chân xuống dòng nước mát lạnh, em nhìn dòng sông xa xăm…- T có chỗ hay thế này mà bây giờ mới tiết lộ cho người ta…
– ai biết đâu H cũng thích ngồi ngắm sông vào buổi hoàng hôn như thế này đâu? Mà từ giờ khi nào có thời gian thì tụi mình lại ra đây là được mà…
Im lặng…em không trả lời tôi mà cúi mặt xuống nhìn dòng nước lững lờ trôi…mặt trời dần xuống thấp.…một màu vàng pha đỏ như dát lên trên mặt nước…khoác lên dòng sông một bộ váy thật lộng lẫy…trải dài lên cả mái tóc đen nhánh của em…tôi nhìn vào mắt em…chợt giật mình,? Mắt em đỏ lên??? “Chắc ánh hoàng hôn làm mắt em chuyển màu” tôi tự nhủ một cách ngốc nghếch…
– Mình cũng muốn ra đây với T lắm nhưng chắc không có cơ hội nữa rồi! — ngước lên nhìn tôi, em nói chầm chậm –…Nếu mình đi đến một nơi rất xa, T có nhớ mình không?… mình sắp phải đi rất xa, xa tất cả mọi người…
Em đang khóc, hai mắt đỏ hoe, thằng ngu, không phải ánh hoàng hôn làm mắt em đỏ..tôi thầm chửi mình…tôi luống cuống..chẳng biết làm thế nào…cũng chẳng nói được gì..
– Chuyện này mình cũng chẳng nói với ai, T là người đầu tiên biết đấy
– H nói gì cơ? Đi xa là đi đâu? Mình không hiểu??…mà sao lại mít ướt thế?