Tình cũ không rủ cũng tới

32 tuổi, xinh đẹp, công việc ổn định, gia đình hạnh phúc với người chồng hiền lành, biết cách kiếm tiền, đứa con trai 5 tuổi xinh xắn, Thanh Ngân được chị em trong công ty ngưỡng mộ như một mẫu người được trời cho đủ thứ. Sáng nào cũng thấy cô nhí nhảnh bước vào công ty với khuôn mặt tươi rói. Nhưng dạo này, chị em trong phòng thấy cô trầm hẳn xuống……

Ngày còn học ở trường phổ thông gần nhà, Ngân tham gia câu lạc bộ kết bạn trên một tờ báo địa phương. Thư qua thư lại với những người bạn có tên trên mặt báo, Ngân cảm mến một cậu bạn tên Kiên học ở một trường phổ thông trên thành phố. Mới chỉ qua những lá thư học trò, họ đã rất hiểu nhau, có cùng sở thích đọc thơ Xuân Diệu hay làu làu nhớ tên các nhân vật trong cuốn “Chiến tranh và hoà bình”. Cô bé 17 tuổi Thanh Ngân lâng lâng trong xúc cảm yêu mến, và cảm xúc ấy lớn dần khi họ quyết tâm vào đại học để có dịp gặp nhau.



Mỗi người học một trường, ở trọ cách nhau 6km nhưng ngày nào Kiên cũng đạp xe sang trường Ngân để hai đứa cùng lên thư viện. Bốn năm đại học như mơ như mộng với những bài thơ, những cuốn tiểu thuyết, những ngày cuối tuần hai đứa rong ruổi trên con ngựa sắt đến những ngôi chùa cổ của Hà Nội. Rồi chẳng hiểu một lần giận dỗi nhau thế nào mà Ngân kiên quyết đòi chia tay, rồi mỗi đưa một công việc, những mối quan hệ xã hội mới… Ngân và Kiên dứt tình trong sự ngỡ ngàng của bạn bè. Không còn liên lạc gì với Kiên nữa, hai năm sau, Ngân yêu và lấy người chồng bây giờ. Cuộc sống yên bình, vui vẻ tưởng như kéo dài mãi, có đôi lúc đi qua con phố quen hương hoa sữa, Ngân loáng thoáng nhớ lại những ngày tháng lãng mạn của mối tình đầu, nhưng rồi cũng quên ngay.

Phút xao lòng trước mối tình đầu

Trong một bữa tiệc chiêu đãi đối tác của công ty, Ngân không ngờ gặp lại Kiên. Kiên vẫn đẹp trai, lãng mạn như xưa, anh đã có vợ và một đứa con trai nhỏ. Rồi hai người trao đổi số điện thoại, thỉnh thoảng Kiên nhắn tin hỏi han, đôi lúc trong giờ nghỉ trưa, anh mời Ngân đi uống cafe, đơn giản chỉ hỏi thăm tình hình công việc, gia đình Ngân thế nào. Lâu dần, họ nói chuyện nhiều hơn với nhau về cuộc sống riêng tư, vẫn chia sẻ và hiểu nhau như xưa. Đôi lúc đọc lại những bài thơ mà Kiên đã tặng Ngân ngày còn học đại học, cả hai cười xoà ngượng nghịu. Ngân tránh nhìn vào mắt Kiên, có lẽ trong ánh mắt đó còn vương vấn những tình cảm thơ mộng thuở học trò.

Buổi trưa thứ 4, như hàng tuần, Kiên lại mời Ngân đi ăn ở nhà hàng mà hai người vẫn quen đến. Mùa thu nắng vàng dịu nhẹ, hương hoa sữa như từ những ngày xa xưa thoang thoảng trong câu chuyện của hai người. Bât chợt, Kiên nhìn thẳng vào mắt Ngân: “Ngân này, lúc nào Kiên cũng nhớ về những ngày xưa của hai đứa mình. Ngồi nói chuyện với nhau thế này với Kiên dường như chưa thể đủ được. Trưa thứ 6 chúng mình gặp nhau ở khách sạn nhé, Kiên chỉ muốn chúng mình có nhiều thời gian tâm tình chuyện cũ bên nhau hơn thôi!”. Ngân bối rối cụp mắt xuống: “Ôi, không được đâu Kiên! Chúng mình có gia đình hết cả rồi!”. Một khoảng im lặng kéo dài bất tận. Hai người ra về mà chẳng ai dám nói với ai câu nào.

Buổi chiều hôm ấy Ngân cứ quanh quẩn mãi trong đầu câu nói của Kiên. Biết bao kỷ niệm ùa về, đúng lúc ấy điện thoại báo có tin nhắn. “Ngân à, thứ 6 chúng mình gặp nhau nhé, Kiên xin Ngân đấy!”. Nhìn chăm chú vào bức ảnh gia đình trên màn hình máy tính, Ngân run run không biết sẽ reply tin nhắn của Kiên thế nào?

Lúng túng gọi điện đến trung tâm tư vấn tâm lý, Ngân xin ý kiến của các chuyên gia. Chị chuyên viên tư vấn nói đúng, Ngân là một người nhạy cảm, lãng mạn và đã từng yêu Kiên sâu sắc nên rất dễ xao động trước lời mời của bạn trai cũ. Nhưng chuyện tình cảm của hai người đã đi vào quá khứ, còn hiện tại mỗi người đang có một gia đình hạnh phúc. Cả Kiên và Ngân đều không muốn mất đi mái ấm của mình. Liệu rằng trong lúc cảm xúc lâng lâng cùng những kỷ niệm quá khứ dội về, hai người có kiềm chế được bản thân để chỉ “nằm bên nhau tâm tình chuyện trò” trong khách sạn đựơc hay không? Và đến bên nhau một lần rồi có thể dừng lại được nữa không? Bản thân Ngân lúc này phải sáng suốt để thắng được những tình cảm mộng mơ của mình. Hai người còn nhiều tình cảm với nhau, nhưng có lẽ xếp những tình cảm ấy vào ngăn tủ quá khứ để lưu giữ trong nhau kỷ niệm lung linh của ngày xưa thì chắc hẳn cả hai sẽ tôn trọng hơn. Có ai đó đã từng nói: “Tình chỉ đẹp khi tình dang dở” đó thôi.

Ngân thoáng mỉm cười một mình: thứ 6 cô sẽ nấu một bữa ăn thật ngon cho chồng và con trai bé bỏng, cả nhà sẽ đi công viên, lâu lắm rồi cả gia đình chưa đi đâu đông đủ cả. Ngân cầm điện thoại reply tin nhắn: “Kiên à, Ngân rất tiếc…”