Tính… đàn bà

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Hồi mới cưới, vợ chồng mình đã thỏa thuận, việc nhà cả hai sẽ cùng làm.
Anh phụ trách việc lau nhà, giặt giũ. Tới bữa, em nấu cơm thì anh làm
cá, em rửa chén thì anh dọn bàn. Vợ chồng làm gì cũng có nhau, vui vẻ và hạnh phúc biết mấy.

Lúc
em mang thai, thương em bụng bầu nặng nhọc, anh giành làm hết việc nhà
để mẹ con em được an toàn. Em sinh, anh gánh luôn việc chăm con để em
được nghỉ ngơi. Đêm đêm, anh thức pha sữa, thay tã cho con. Anh nghĩ
mình sức vóc đàn ông,
thức đêm mấy bữa sáng ra bước đi còn lơ mơ như người say rượu, người
yếu đuối như em chắc không chịu nổi. Vì vậy, con gái quen hơi ba hơn mẹ.
Phụ nữ nuôi con nhỏ thì da nhăn má hóp, em vẫn tươi mơn mởn đúng với
câu “gái một con trông mòn con mắt”, chỉ tội cho anh mặt mũi cứ bơ phờ.

Con
gái tới tuổi đi học, đường sá xe cộ đông đúc, anh phải đưa đón con cho
an toàn. Mỗi chiều đón con, con bảo cô giáo dặn phải mua giấy vẽ, bút
chì màu, khi thì con đòi mua kẹp tóc, băng-đô cho giống bạn, anh phụ
trách luôn việc chở con đi mua sắm. Mỗi ngày nghe con kể chuyện trường
lớp, bạn bè, anh trở thành nhà tư vấn tâm lý, dạy con phải ứng xử thế
này thế kia. Có những chuyện tế nhị, anh bảo em trò chuyện với con,
nhưng em luôn thoái thác, cho là chuyện nhỏ, con còn con nít, vội gì.
Nhắc em chơi với con thì em bảo chán, đưa con đi mua sắm em nói không có
thời gian. Con gái từ nhỏ đã quen việc gì cũng to nhỏ với ba, nhờ ba
giải quyết giùm.

Tính… đàn bà 1
Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Thương
vợ thương con, anh phải gồng hết sức. Việc cơ quan không xuể thì tranh
thủ làm vào buổi trưa hoặc lúc hai mẹ con đã ngủ. Nhiều lúc cũng buồn,
thấy mình tụt hậu, cu ky chẳng còn bạn bè gì. Nhưng, nhìn con gái mỗi
chiều tan trường chạy đến sà vào lòng ba, toe toét cười hỏi ba chờ có
lâu không, có mệt không, anh nghĩ sự hy sinh của anh là xứng đáng.

Mỗi
năm anh đều được cơ quan thưởng một số tiền kha khá. Ba má cũng có cho
anh ít tiền làm vốn. Anh bàn với em nên đầu tư vào cổ phiếu, nhưng em
cực lực phản đối. Muốn chiều em cho yên cửa yên nhà, anh giao hết tiền
dành dụm cho em giữ. Một bữa, bạn em tới nhà bàn việc hùn nhau mua đất.
Em hào hứng cùng bạn lên kế hoạch sẽ góp vốn thế nào, lo giấy tờ, chia
lời lãi ra sao.

Bạn bảo: “Hay cậu hỏi ý ông xã, đàn ông nhiều
lúc sáng suốt hơn tụi mình”. Em buông một câu xanh rờn: “Ổng có tính đàn
bà, chỉ giỏi việc nhà, đâu có làm được việc lớn, tớ tự quyết định được
rồi”. Nghe em nói mà anh bàng hoàng. Hóa ra những hy sinh của anh đối
với em đơn giản chỉ là vì anh… có tính đàn bà.
Càng nghĩ anh càng giận, muốn quẳng hết gánh nặng này để thong dong
làm… một người đàn ông theo cách nghĩ của em. Nghĩa là, đàn ông thì phải
nói chuyện quốc gia đại sự, chiều chiều vô tư đi nhậu, chủ nhật vác vợt
ra sân, chuyện nhà đều tự mình quyết định… Em có bao giờ nghĩ, liệu khi
anh buông cái gánh nặng ấy xuống, đường xa gập ghềnh, em có mang nổi
trên vai? Và, anh độc đoán như một người đàn ông gia trưởng, liệu em có hài lòng.

Ông bà ta hay nói “được đằng chân lân đằng đầu”. Có lẽ, ngay từ đầu anh đã sai khi lúc nào cũng cưng chiều em.