Tôi đã yêu phải “đại gia hờ”

Đã nhiều lần tôi nghĩ đến cái chết…


Sinh ra trong một gia đình gia giáo, được ăn được học đàng hoàng. Năm 25 tuổi tôi kết hôn với chồng tôi (giờ là cha của những đứa con tôi) qua bao nhiêu thử thách tình yêu từ thủa sinh viên, chúng tôi mới đến được với nhau. Tưởng rằng sẽ có cuộc sống gia đình viên mãn, hạnh phúc đến đầu bạc, răng nong nào ngờ chỉ một chút không làm chủ được mình tôi đã mất tất cả.


Cũng phải thừa nhận rằng anh là một người con rể, một người chồng nguời cha tuyệt vời không thể chê vào đâu được. Nhưng có lẽ ông trời không cho tôi hưởng niềm hạnh phúc ấy nên đến bây giờ tôi mới nhận ra điều đó.

Ngày ấy sau khi kết hôn bố, mẹ tôi sợ tôi phải vất vả đã cho vợ chồng tôi căn nhà 3 tầng trên phố để chúng tôi ở lại thành phố này cho được gần ông bà. Vợ chồng tôi thì đều làm ở cơ quan nhà nước lương ba cọc, ba đồng. Anh cũng chẳng tức thời làm ăn gì thêm ở ngoài nên cứ cuối tháng là chúng tôi lại hết tiền.

Cũng vì luôn trong tình trạng hết tiền như vậy nên tôi luôn ao ước mình có thật nhiều tiền để trang trải cho những gì mình mong muốn. Và suy nghĩ ấy cứ lớn mãi và luôn ám ảnh trong đầu tôi. Tôi có suy nghĩ đơn giản rằng có tiền mình sẽ có tất cả “có tiền mua tiên cũng được”.

Nhất là mỗi khi ra phố nhìn thấy những cô gái ăn mặc sành điệu, tiêu tiền không biết tiếc tôi lại thấy chạnh lòng và ước gì mình có được người chồng tài giỏi như cô ta. Tôi bỗng nhìn sang dung mạo của mình thì thực sự đâu đến nỗi nào? Tôi còn trẻ, đẹp và hấp dẫn hơn nhiều các cô sang trọng ngoài kia, tôi thấy buồn và thương cho số phận hẩm hiu của mình.

Trong thời gian ấy tôi có quen một người đàn ông lạ, anh nói anh là giám đốc một doanh nghiệp lớn tại thành phố Hồ Chí Minh lần này anh ra Hà Nội để tìm đối tác. Anh có điện thoại hẹn tôi đi ăn tối vài lần và có ý nhờ tôi tìm cho anh một căn nhà để anh làm văn phòng đại diện. Và ngôi nhà của tôi cũng được tôi giao cho anh làm văn phòng trong sự phản đối của cả gia đình bố, mẹ và cả chồng tôi nữa.

Những lần đi cùng anh tôi cảm nhận được thế nào là cuộc sống xa hoa, tráng lệ và giá trị của những người có tiền. Rồi anh đặt vấn đề với tôi rằng hãy hợp tác cùng làm ăn với anh, anh sẽ để tôi làm đại diện ngoài này. Nhưng tôi phải góp một số vốn vào công ty để có thêm trách nhiệm. Tôi đã cầm cố căn nhà của mình để đưa tiền cho anh trong sự phản đối kich liệt từ phía gia đình và cả chồng tôi nữa. Nhưng tôi vẫn nuôi hy vọng về một cuộc sống sang giàu.

Tôi đã trở thành một bà phó giám đốc sang trọng và đi bên mình luôn có một đại gia bên cạnh là anh giám đốc kia. Các buổi liên hoan, tiệc tùng liên miên làm cho tôi quên cả trách nhiệm làm vợ, làm mẹ của mình. Tôi đã trở thành thư ký riêng hay đúng hơn là bồ của người đàn ông ấy.

Sự việc rồi cũng đến tai chồng tôi và gia đình, bố mẹ tôi can ngăn không được. Chồng tôi khuyên tôi quay về bên anh và con như những ngày xưa, nhưng tôi không thèm quan tâm, để ý đến những lời nói của anh. Tôi khinh thường tất cả những lời nói của anh em, bạn bè để lao vào mối quan hệ không rõ ràng, lành mạnh ấy.

Tôi thèm khát quay trở về cuộc sống gia đình như ngày xưa, …

Tôi cũng không muốn ở mãi bên người chồng cù lần và cam chịu số phận ấy nên tôi đã chủ động ly hôn với anh. Ngày ra tòa hai đứa con của tôi đã theo bố chúng vì tôi không đủ thời gian chăm sóc được chúng như anh. Anh rắt con ra đi khỏi ngôi nhà của mình tôi như chút đi được phần nào sự ưu tư, phiền muộn. Cuộc tình vụng trộm của tôi trở thành công khai hơn tôi như thấy mình hạnh phúc và mãn nguyện hơn rất nhiều.

Nửa năm sau công ty của chúng tôi bên bờ vực phá sản. Thì ra đó là một công ty ma không hề hoạt động kinh doanh gì mà nó chỉ là một cái vỏ bọc để tạo ra cái mác giám đốc cho đại gia rởm kia dễ bề lừa tiền và tình của nhiều cô gái nhẹ dạ, cả tin như tôi. Ngôi nhà đang ở của tôi có nguy cơ bị mất trắng vì món nợ tôi vay ngân hàng góp vốn kinh doanh, tôi vô cùng đau buồn, cố gắng cứu vớt danh dự cho mình bằng cách giữ lại người đàn ông thứ hai của đời mình.

Nhưng anh không hề có ý định ở mãi bên tôi khi đã no xôi, chán chè. Và anh đã nói “cô có thể bỏ chồng con để theo tôi thì cô cũng sẽ bỏ mặc tôi để đi theo người khác” và anh cũng bỏ lại tôi một mình cất bước ra đi. Nghĩ lại những lời nói đay nghiến của anh mà tôi thấy cay đắng tột cùng. Không bao giờ tôi lại nghĩ mình sẽ rơi vào hoàn cảnh khổ sở như vậy. Đã nhiều lần tôi định tìm đến cái chết nhưng có lẽ rằng ông trời chưa cho tôi chết vì tôi còn nợ đời, nợ trần gian và nợ người cha của những đứa con tôi một món nợ quá lớn.

Giờ đây tôi chẳng còn gì cả thì tôi lại nghĩ về chồng tôi và những đứa con. Nhưng có lẽ là đã muộn rồi, với lại tôi không còn đủ can đảm để gặp anh và xin anh tha thứ…