Tôi không thể quên anh

Tôi là một cô gái có thể tự coi là khá xinh đẹp, vừa ra trường được hai năm, có học thức và được nhiều người để ý tới, tuy nhiên tôi sống rất khép kín và ít bạn bè. Công việc của tôi rất bận, hơn nữa, buổi tối tôi còn tham gia nhiều khoá học nên gần như không có bạn bè khác ngoài đồng nghiệp ở cơ quan. Tôi quen anh khi chúng tôi làm việc cùng nhau trong một dự án của nước ngoài, anh là người Nhật. Ngay từ buổi đầu gặp anh, tôi thực sự đã có cảm tình với anh. Anh cao lớn và luôn luôn giữ thái độ nghiêm túc trong công viêc, điều đó càng khiến tôi rung động.


Trong suốt thời gian làm việc, tôi biết anh cũng có cảm tình với mình nhưng chưa bao giờ chúng tôi bộc lộ ra ngoài cũng như không bao giờ có những liên hệ khác ngoài công việc. Mãi 4 tháng sau khi đã hoàn thành phần việc của mình, khi chúng tôi sắp không được làm việc cùng nhau nữa, anh mới rụt rè mời tôi dùng bữa tối, nói là muốn cảm ơn tôi trong suốt quá trình làm việc. Sau lần gặp riêng đó, chúng tôi đã gặp lại nhau nhiều lần và cảm thấy rất thoải mái khi được nói chuyện, chia sẻ với nhau nhiều sở thích. Anh đã có gia đình. Chính vì vậy, suốt một thời gian dài gặp gỡ nhau, chúng tôi thực sự kìm giữ tình cảm của mình. Tôi biết mình có cảm tình với anh, không được gặp anh, tôi thấy nhớ anh vô cùng và tôi biết anh cũng vậy. Nhưng tình cảm không kìm giữ được mãi, cái gì đến cũng phải đến.



Tôi và anh yêu nhau nhưng tôi biết trong lòng cả hai đều chưa một phút giây nào yên bình. Tôi biết anh dằn vặt bởi cảm giác lừa dối vợ để đến với tôi, anh vừa không muốn xa tôi, vừa sợ anh không thể mang lại cho tôi hạnh phúc. Vợ anh là một cô gái rất tốt và họ có hai đứa con rất dễ thương, một gia đình hoàn hảo. Về phần mình, tôi cũng đau khổ không kém, tôi yêu anh, được anh dành thời gian ở bên nhiều nhất có thể, nhưng tôi luôn lo sợ đến một ngày, khi công việc của anh ở Việt Nam kết thúc, anh sẽ về nước và tôi không thể gặp được anh nữa. Đã nhiều lần chúng tôi đã quyết định chấm dứt mối tình đau khổ này nhưng ngần ấy lần chúng tôi không thể làm được. Anh nói anh không thể quên được tôi, tôi hiểu rằng đối với anh, việc đó cũng không hề đễ dàng gì. Tôi cũng không thể quên được những phút giây hạnh phúc bên cạnh anh, những điều ngọt ngào anh làm cho tôi.


Tôi cứ sống trong khắc khoải như vậy đã một năm nay, đầu năm sau là nhiệm vụ ở Việt Nam của anh ấy kết thúc. Tôi biết hạnh phúc của mình ngắn ngủi, tôi biết nó sẽ phải kết thúc. Tôi hiểu mình sẽ phải thức tỉnh sau khi chìm đắm vào giấc mơ đó. Nhưng không được gặp anh, tôi như người mộng mị, gặp anh rồi tôi lại nhìn thấy cái hiện thực thật tàn nhẫn. Mỗi lần tạm biệt anh, nỗi lo sợ một ngày anh sẽ rời xa tôi càng lớn hơn. Tôi cứ khóc suốt trên đoạn đường mỗi khi về nhà, hình ảnh của anh khuất bóng là tôi lại thấy cảm giác trống trải vô cũng bao quanh mình. Tôi muốn giữ nhưng không thể giữ, muốn yêu anh rất nhiều nhưng không thể tiếp tục được mãi. Anh đến từ một đất nước khác hoàn toàn nơi tôi đang sống, nơi đó xa xôi và sẽ là mãi mãi xa anh nếu anh về nước.


Anh chưa một lần hứa hẹn gì với tôi, chưa hề nói một điều không tốt về gia đình của mình, anh chưa bao giờ để tôi hy vọng vào điều gì cả. Chỉ đơn giản là chúng tôi luôn muốn được ở bên cạnh nhau, từng giây từng phút đối với tôi là quý giá vô cùng. Tôi thực sự bế tắc vô cùng. Tôi không thể quên nhưng cũng không thể tiếp tục sống với nỗi dằn vặt này được. Tôi không thể quên được từng câu, từng điều mà anh ấy từng nói, những nơi chúng tôi đã đi qua, những kỷ niệm ngọt ngào, những giấc mơ mà chúng tôi có cùng nhau.. Mãi mãi chỉ là giấc mơ nhưng tôi không thể quên. Tôi thật sự rất cần điều gì đó có thể giúp được tôi lúc này.


Kathy