Tôi tham lam hay tại anh phũ phàng?

Tôi phải làm sao đây khi trong lòng tôi, cả hai đều quan trọng (Ảnh minh họa)

Dù đã rất nhiều lần, tôi ngập ngừng gửi bài viết này nhưng đến bây
giờ thì thực sự là tôi cần lắm một lời khuyên, để tôi có thể đưa ra
những suy nghĩ sáng suốt cho việc tôi đã quá tham lam hay tại tôi ích kỷ.

Tôi và anh lớn lên trong cùng một con ngõ nhỏ. Do bố mẹ không thể một
lúc nuôi 2 chị em tôi nên đã gửi tôi đi nước ngoài cùng một người chị
của bố. Tôi chỉ nhớ, ngày ấy, khi tôi học lớp 5 cũng là lúc tôi vừa từ
nước bạn trở về, bố mẹ tôi giữ tôi y hệt một cô công chúa nhỏ vậy. Công
việc hàng ngày của tôi chỉ là đi học, ăn, chơi rồi học bài và đi ngủ.
Tôi lớn lên như một tiểu thư chính hiệu, không biết làm bất cứ một việc
gì. Năm học lớp 9, tôi thích một người bạn cùng trường nhưng chẳng mấy
chốc thì bị cô giáo biết và ngăn cấm. Tôi đơn giản nghĩ rằng sau người
ấy tôi không thể thích được ai nhưng không ngờ, những ngày thi vào
lớp 10 kết thúc, tôi thoải mái vui chơi với tất cả những đứa bạn trong
ngõ, có cả anh nhưng tôi không bao giờ để ý. Hôm thì nhảy dây, hôm thì
thả diều, và vào một ngày anh đứng bên cạnh tôi, hỏi tôi rằng tôi có
người yêu chưa. Tôi hơi ngạc nhiên thì anh nói tiếp với tôi rằng hãy làm
bạn gái của anh. Dù lúc ấy tôi phì cười và muốn cười thật to nhưng tôi
lại không thể vì ánh mắt của anh. Tôi nhận lời một cách vô tư mà không
hề nghĩ rằng tôi sẽ đem lòng yêu anh thật. Đến bây giờ tôi cũng không thể hiểu tại sao tôi lại có thể hành động như vậy.

Từ lúc nhận lời yêu anh, tôi chẳng bận tâm suy nghĩ vì tôi còn bận
những ngày hẹn đi chơi cùng đám bạn cấp 2 hay trong ngõ. Nhiều khi tôi
thấy thật buồn cười vì mỗi lần thấy nhau trong ngõ, anh và tôi chỉ nhìn
nhau, mỉm cười và đi cạnh nhau nói chuyện cho đến khi ai về nhà nấy. Tôi
không được phép dùng điện thoại nên khi vào lớp 10, những buổi tối đi
học thêm, tôi mượn máy đứa bạn gọi cho anh đến đón nhưng lần nào cũng
vậy, anh đều từ chối. Tôi thật không thể hiểu nổi tại sao lại như vậy
nhưng tôi vẫn tự nói với mình rằng chắc có lẽ anh bận. Sau mấy lần như
vậy, tôi buồn và cảm thấy tủi thân vì những đứa bạn của tôi, người yêu
chúng nó đều đưa đón, hoặc tệ lắm là 1 hoặc 2 lần để chúng nó phải về
với bạn. Những ngày mùa đông đi học thêm buổi tối về, tôi thèm những cái
ôm hay chỉ là cái nắm tay nhưng chẳng bao giờ được; vì chưa bao giờ anh
đi đón tôi. Vậy mà, một lần, đứa bạn học cấp 2 hỏi tôi về anh, tôi thấy
làm lạ nhưng vẫn vui vẻ trả lời với nó rằng anh và tôi ở chung một ngõ
nên có biết nhau. Tôi đi học mà cảm thấy có điều gì đó không bình
thường. Tối hôm ấy tôi được nghỉ học thêm nhưng do mấy đứa bạn kéo nhau
đi ăn nên tôi để xe ở trường và đi bộ chung với mấy đứa. Và khi tôi về
đến cổng trường để lấy xe, tôi đã nhìn thấy anh đứng chờ ai đó, tôi tính
chạy lại gọi anh nhưng rồi tôi bất ngờ khi thấy đứa bạn học cấp 2 bước
lên xe anh, ôm eo anh. Anh đi qua tôi như không hề quen biết, một cái
nhìn cũng không hề có. Tôi lấy xe đi về mà vừa buồn vừa thắc mắc. Thế
nhưng ngày hôm sau anh lại đến trường, lúc nhìn thấy tôi, anh gọi và nói
rằng anh đến đón tôi như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Tôi không hiểu
chuyện gì xảy ra nữa, tôi hỏi chuyện tối ngày hôm qua thì anh nói đấy
chỉ là em gái của anh. Tôi vặn vẹo sao em gái mà lại ôm eo anh, nói
chuyện rất tình tứ thì anh nói tôi biết quá nhiều, tin anh hay không thì
tuỳ tôi. Tôi tự trấn an mình và để mọi chuyện vào một góc.

Tôi tham lam hay tại anh phũ phàng?, Bạn trẻ - Cuộc sống, Tham lam, bao, tinh yeu nu gioi, chuyen tinh yeu, tinh yeu, chia tay, yeu anh, ban trai, nguoi yeu, lua doi, phan boi, bat ca hai tay

 Rồi tôi sẽ phải làm thế nào để tất cả đều không bị tổn thương đây (Ảnh minh họa)

Bẵng đi một thời gian, anh lại bắt đầu không nghe máy khi tôi gọi và
chỉ khi nào anh ở nhà, anh mới bắt máy. Anh đi chơi nhiều hơn mà tôi
không hề biết và ngạc nhiên hơn chưa bao giờ anh cho tôi đi cùng bạn
anh, chưa một lần nào. Tình cờ, tôi vào blog một đứa bạn, cũng chơi với
anh, nhìn dòng comment của nó về anh với một đứa con gái khác làm tôi
hoa mắt và ngay lập tức, tôi gọi cho anh. Anh chối tất cả mọi câu hỏi mà
tôi đặt ra và bảo tôi yên tâm, anh vẫn chỉ có mình tôi. Vậy mà, vào một
tối, khi tôi từ nhà bà ngoại về, chính mắt tôi đã trông thấy anh đang
cầm tay một đứa con gái đi từ hướng nhà anh ra. Tôi bất ngờ hơn khi mẹ
anh đang nói chuyện rất vui vẻ với người con gái ấy, còn anh chỉ nhìn
tôi rồi đi qua tôi như lần trước. Tôi hẹn anh để nói chuyện nhưng anh
bảo anh không có thời gian. Từ ấy, tôi không gọi anh nữa và buồn hơn,
tôi bị bạn bè anh gán cho cái mác cướp người yêu. Tôi không hiểu cô gái
ấy đã nói gì khi đọc được tin nhắn giữa tôi và anh mà bạn bè anh, bạn bè
cô ấy dùng những số lạ nhắn tin cho tôi, thậm chí còn lên cả blog của
tôi, nói tôi cướp người yêu, nói tôi hãy nhìn lại mình trước khi nói
người khác. Tôi khóc lóc đòi anh giải thích, nhưng anh chỉ im lặng và
cúp máy. Anh chỉ gửi tin nhắn cho tôi, nói rằng anh và tôi chẳng bao giờ
đi chơi, anh không biết gì về tôi trong khi với người con gái ấy, anh
đã qua lại với người ta được 4 tháng. Anh không muốn tôi buồn nhưng anh
cần người con gái ấy hơn. Anh còn nói mong tôi và anh vẫn có thể là anh
trai và em gái. Tôi đọc tin nhắn của anh xong mà cứ ám ảnh mãi câu nói 4
tháng của anh. Vậy là anh đã yêu cô ấy khi còn chưa chia tay với tôi.
Tôi thật sự chịu không nổi cú sốc này và đã xin phép mẹ cho tôi đi du
lịch. Năm ấy tôi vừa thi xong học kỳ 2 lớp 11.

Chuyện tôi đi chỉ bố mẹ và mọi người trong nhà biết. Mẹ đưa tôi điện
thoại và bảo tôi hãy liên lạc cho mẹ yên tâm. Tôi đi được 4 ngày thì số
lạ gọi đến máy tôi. Tôi tưởng mẹ dùng số mới và bắt máy mà không ngờ là
anh gọi. Anh nói nhớ tôi, anh không nghĩ là tôi sẽ bỏ đi như vậy và mong
tôi quay lại để gặp và nói chuyện rõ ràng. Vì còn yêu anh, hết ngày du
lịch, tôi về nhà và đồng ý gặp anh. Anh khóc lóc nói nhớ tôi, nói với
tôi rằng anh tưởng anh yêu cô ấy nhưng hoá ra anh yêu tôi nhiều hơn. Anh
nói anh cần tôi, anh xin tôi một cơ hội. Tôi không trả lời ngay mà chờ
đợi. Anh làm tất cả mọi việc, từ việc đưa đón tôi đi chơi, đi sinh nhật,
đi xem phim cho đến ngay cả khi cô gái ấy gọi điện nói chuyện với tôi,
anh đã giật điện thoại và mắng cô ấy một trận xối xả. Tôi nghe mà cũng
thấy sợ, chưa bao giờ anh hành động như thế. Cô gái ấy gọi điện đến nhà
anh, nói với mẹ anh nhưng cả anh lẫn mẹ đều không nghe máy. Anh nói anh
làm như thế là vì tôi.

Năm lớp 12, tôi quyết định đi du học. Trước ngày đi, tôi và anh hứa
hẹn với nhau đủ điều rằng sẽ chờ nhau. Tôi đi mà trong lòng thấy ấm áp
lắm, tôi tự nhủ sẽ cố gắng học thật nhanh. Vậy mà tôi đi chỉ mới ba
tháng, bạn tôi gửi off trên yahoo nói rằng anh đã có người khác. Tôi
không tin thì bạn tôi nói tôi ngu và sẽ tìm bằng chứng. Tôi hy vọng đó
không phải sự thật nhưng những bức ảnh mà bạn tôi gửi sang rõ mồn một.
Tôi không gọi cho anh nữa mà xem đó như một lời chia tay, tôi lao vào
học như một người điên và tôi gặp một anh chàng người Việt định cư ở đây
đã lâu. Từ những hỏi han ban đầu cho đến giúp đỡ học hành, dần dần tôi
cũng chuyển hướng tình cảm sang phía anh và nhận lời làm bạn gái anh.
Được khoảng 4, 5 tháng gì đó, mẹ anh hỏi được số điện thoại của tôi và
gọi sang trách tôi có người khác còn bắt anh chờ đợi. Tôi hỏi lại mẹ anh
về việc anh có người khác thì bà lại đánh trống lảng và bảo tôi rằng vì
tôi mà anh ốm, phải nằm viện truyền nước biển rồi cúp máy. Tôi hoang
mang và mua vé về VN ngay. Bạn trai mới của tôi hỏi tại sao tôi đòi về
gấp như vậy, tôi trả lời anh rằng nhà tôi có việc, tôi cần phải về ngay.
Lúc anh đưa tôi ra sân bay, nhìn mắt anh tôi biết chắc là anh đã nghi
ngờ. Nói đúng ra là anh biết tôi về vì lý do gì. Tôi về mà không báo cho
bố mẹ nên ở nhờ nhà người bạn và trốn đến bệnh viện thăm anh. Nhìn anh
tiều tuỵ, tôi thấy xót vô cùng nhưng tôi không hiểu, anh đã có thể đi
với người khác, ôm ấp người khác đến mức ở ngõ ai ai cũng biết, bạn bè
tôi và anh đều biết vậy mà biết tin tôi có người khác, anh lại làm như
vậy. Tôi quay lại nơi học tập mà vẫn lén lút nhắn tin hỏi thăm anh. Vô
tình người yêu hiện tại của tôi biết được, anh dùng đủ mọi cách
từ tâm sự đến đe doạ, buộc tôi phải rõ ràng nhưng tôi không thể. Tôi
còn yêu người ở VN và ở đây, bên cạnh anh, tôi cũng cảm thấy hạnh phúc.
Tôi phải làm sao đây khi trong lòng tôi, cả hai đều quan trọng? Tôi đã
sai ở đâu? Rồi tôi sẽ phải làm thế nào để tất cả đều không bị tổn thương
đây.