Tôi vẫn nhớ người tình

Hai vợ chồng em hiếm khi gây gổ lớn tiếng, một năm chỉ một vài lần gì đó. Vì chồng em vốn là người nóng tính, em thì biết nhịn nên em cứ để trong lòng mà không nói ra, đôi khi bị ức chế. Rồi em mơ ước mình có người bạn để cùng chia sẻ khi buồn hoặc vui.


Sau đó, em quyết định đăng ký học lớp tại chức cho cuộc sống đỡ nhàm chán và buồn. Em là người ít nói nên vào lớp, chẳng giao tiếp với ai, chỉ biết ngồi học để quên mọi thứ trong công việc và gia đình. Thời gian sau, mặc dù không tiếp xúc với ai nhưng em cũng có người yêu mến vì em là người dễ nhìn lại hay cười nữa nên cũng có rất nhiều bạn bè.


Học được một thời gian, có một anh cùng lớp lúc nào cũng nhìn em cười, không biết tại sao? Dần dần tụi em kết thân rồi trở thành bạn tốt của nhau, cùng giúp đỡ nhau trong học tập, cùng chia sẻ những khó khăn trong công việc cũng như trong cuộc sống, chuyện buồn vui gì cũng kể nhau nghe vì anh cũng là người có gia đình nên cũng rất am hiểu.



Mặc dù đã có vợ con nhưng anh vẫn được rất nhiều cô gái trong lớp thích bởi vẻ bề ngoài đẹp trai, cao to, có công việc ổn định. Đến một ngày, anh ấy bệnh, em là người đã giúp anh rất nhiều, rồi khi anh bình phục, tụi em lại gặp nhau thường xuyên hơn vì em mến anh như anh trai của mình mà không suy nghĩ hay ngại ngùng gì hết, anh cũng vậy. Chơi với nhau được một thời gian thì thấy anh khác. Rồi có một lần khi em buồn, anh dẫn em đến một nơi chỉ có hai người và em cũng vô tư đi vì nghĩ anh là anh trai của em. Hai người vào đó nói chuyện rồi chuyện gì đến cũng đến…


Sau đó em rất ngại và cứ muốn tránh mặt anh nhưng không biết sao càng tránh mặt nhau thì lại càng nhớ nhau. Từ đó, em yêu anh ấy lúc nào không hay. Em cứ nghĩ nếu xa anh, em sẽ không sống nổi. Em và anh cũng hay giận dỗi nhau vì tính hay ghen của hai đứa, em yêu anh được hai năm nhưng do thấy anh ấy có sự thay đổi không còn như lúc đầu nữa, anh cũng ít chia sẻ với em hơn, rồi em nghĩ chắc anh chỉ đùa giỡn với em, anh thường nói anh và vợ không hợp nhau cuộc sống anh không hạnh phúc. Khi em nói lời chia tay thì vợ anh nhắn tin qua lại với người đàn ông khác nên em tạm gác lại chuyện này để anh đỡ buồn. Anh nói anh ly hôn.


Do thương anh, em mới khuyên anh nên suy nghĩ kỹ, hoặc nếu có ly hôn, anh cũng nên chọn kỹ hơn để không bị đổ vỡ lần thứ hai. Nghe em nói vậy, anh nói “bộ em sợ anh ly hôn rồi chạy theo hay sao mà nói thế, nếu có ly hôn anh cũng không theo em, cũng không lấy em làm vợ vì sợ gia đình và bạn bè dị nghị”. Lúc đó, em thật sự rất buồn. Không phải em có ý như vậy. Chính vì quá yêu anh, em mới mong anh được hạnh phúc, em không muốn mình ích kỷ như vậy, không muốn mình phải giành anh ấy cho riêng mình vì em cũng đang sống với chồng. Tại sau anh không biết nghĩ cho em chứ?


Rồi cuộc sống của anh dần ổn định vì nghe theo lời khuyên của em. Sau thời gian đó, em gặp chuyện buồn, điện thoại cho anh hoài để mong được chia sẻ và nhận được lời khuyên của anh. Vậy mà anh nói bận rồi tắt máy. Tại sao khi anh buồn thì anh được em cùng chia sẻ còn em buồn thì anh không hề quan tâm đến?


Sau khi gia đình anh đã ổn định, em quyết định cắt đứt mọi liên lạc mặc dù anh cố gắng liên lạc với em. Xa anh ấy, em rất nhớ và đau khổ nhưng em không biết mình phải làm thế nào vì đây mới là một lựa chọn tốt nhất. Em mong mọi người cho em lời khuyên để em bớt đau và rời bỏ anh ấy để về chu toàn, chăm sóc gia đình thật tốt. Em xin chân thành cảm ơn.


Ngoc Thanh