Vợ chồng còn trẻ có nên sống chậm?

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Vợ chồng còn trẻ có nên sống chậm?

Tuần trăng mật, tôi
bàn với vợ chỉ bỏ quần áo vào vali, ngoài điện thoại ra không đem bất kỳ
phương tiện nào khác. Đã gói ghém máy tính, iPad, iPod vào balô, nhưng
vì tôi quyết liệt quá nên cuối cùng cô ấy đành bỏ những thiết bị điện tử
kia ở nhà với vẻ mặt phụng phịu. May mắn thay, nơi hai vợ chồng hưởng
tuần trăng mật là một vùng đảo hoang sơ, chỉ có sóng nước, cát mịn,
ngoài ra chẳng còn bất cứ phương tiện gì, thậm chí cả tivi, điện thoại
bàn trong phòng khách sạn cũng không. Điện thoại di động ngoài vùng phủ
sóng, cũng trở thành vật vô tri. Những ngày đó của hai vợ chồng chỉ có
ăn, ngủ, bơi, chơi bóng trên cát, chụp hình, đọc sách. Với tôi, đó là
khoảng trời thần tiên sau bao lo toan cho đám cưới. Còn vợ tôi thì, “Cả
tuần ở đây mà không có điện thoại, không bất kỳ phương tiện truyền thông
nào, chán quá, một ngày dài như thế kỷ!” Mới được hai ngày, trong khi
tôi đang thong thả đọc sách thì vợ bảo tôi gấp sách lại, dọn đồ ra về
hoặc tìm nơi ở khác có sóng điện thoại.

 

Vợ tôi luôn hối hả mỗi
sáng thức dậy, trọng lượng cái giỏ đi làm của nàng có khi gấp đôi hai
vai gầy nhỏ kia với laptop, iPad, điện thoại, sổ sách, máy chụp hình. Có
khi làm việc giữa chừng, nàng hối hả gọi tôi thống thiết, “Em chết mất,
máy tính tự dưng tắt bụp, không lưu kịp dữ liệu”. Và gấp rút trong vòng
15 phút, tôi phải có mặt để sửa cho nàng. Hầu như buổi trưa nào tôi gọi
điện thì nàng cũng thổ lộ đang nhai bánh mì. Chẳng cơ quan nào ky bo
hạn hẹp giờ ăn trưa của nhân viên, nhưng nàng vì tranh thủ mấy dự án bên
ngoài nên qua loa cho xong bữa.

 

Cuối tuần, hai vợ chồng
có hẹn ăn tối tại một điểm lãng mạn sau một tháng trời nàng “đầu tắt
mặt tối” bỏ cơm nhà vì các dự án. Nhưng đến giờ đi thì vợ phải trò
chuyện công việc qua mạng với một đối tác, mà theo nàng thì “bỏ cơ hội
này sẽ mất nhiều cơ hội khác”.

 

Vợ tôi còn than vãn
thời gian luôn keo kiệt với nàng, chúng không cho phép nàng có điều kiện
học thêm nữa, cho dù giờ đây nàng đã có hai bằng đại học, một bằng thạc
sĩ, và vô số chứng chỉ chuyên nghiệp. Còn tôi, vẫn làm hơn tám tiếng
mỗi ngày, vẫn lắm khi căng thẳng với các ý tưởng, dự án. Nhưng tôi quan
niệm, giá trị lớn nhất của đời người không phải đồng tiền, không phải
danh tiếng, mà chính là sự bình yên trong tâm hồn. Tôi phải làm nàng
thay đổi quan điểm, cùng sống chậm với mình, hay tự tôi phải đổi thay
cho phù hợp hoàn cảnh?