Vợ đại gia… thua “chân dài”

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay

Ấy
vậy mà đùng một cái, chị bảo tôi: “Đi với chị, phải làm cho ra nhẽ
chuyện vợ bé con mọn của lão Quân mới được”. “Anh Quân làm sao?” – tôi
vô cùng kinh ngạc. Chị Giang nước mắt ngắn dài kể với tôi đầu đuôi câu
chuyện.

Chung
sống 30 năm, chưa bao giờ chị có ý nghi ngờ chồng không chung thủy, vì
tính anh rất hiền, sống có nguyên tắc, có trách nhiệm với gia đình, đi
đâu, làm gì anh đều thông báo rõ ràng với vợ… Hồi trẻ, có lần chị
Giang nói đùa: “Ông Quân nhà mình đứng đắn quá, tuy rất yên tâm nhưng
nhiều khi cũng thấy… nhàm chán”. 

Hiện
nay anh Quân là Tổng giám đốc một công ty cổ phần Nhà nước, đồng thời
còn hùn hạp với Sơn, một “đệ tử”, mở công ty riêng. Chị Giang hoàn toàn
không để ý chuyện tiền nong, làm ăn của chồng, nhưng khi nào anh cũng để
cho vợ hai tỉ đồng trong tủ để chị “tiêu vặt”, đó là khoản riêng dành
cho chị không bao giờ suy xuyển.

Bỗng
một hôm chị Giang không thấy hai tỉ đồng đâu nữa, chị giật mình hỏi
chồng thì anh bảo: “Đưa chú Sơn rồi, công ty đang cần gấp”. Chị lại hỏi:
“Khoản 10 tỉ anh bán hai căn biệt thự liền kề cũng đã đưa chú ấy. Sao
đưa nhiều vậy?”. Anh ậm ờ: “Vài bữa chú ấy sẽ trả ngay thôi”. 

Thấy
nóng ruột, chị Giang lặng lẽ đi gặp Sơn hỏi, Sơn thú thật: “Anh có dặn
em, nếu chị hỏi thì bảo anh góp vốn vào công ty 12 tỉ đồng. Nói thật,
nếu anh bảo đưa em 2 – 3 tỉ thì em còn dám nói dối chị chứ 12 tỉ thì em
không dám nhận. Sự thực là anh chưa đưa cho em đồng nào cả”.

Chị
Giang suýt nữa thì ngất xỉu. Chưa vội làm ầm ĩ, chị thuê thám tử theo
dõi chồng và được biết anh Quân thường hay lui đến một ngôi biệt thự ở
quận Tây Hồ, có cả ảnh chụp số nhà. Trước những bằng chứng không thể
chối cãi, anh Quân đã phải thú nhận có “phòng nhì”, đó là một cô người
mẫu nghiệp dư, họ đã có với nhau  đứa con gái 8 tuổi.

Chị
Giang càng uất ức nghẹn ngào hơn khi biết toàn bộ số tiền 12 tỉ chồng
mình đã “đầu tư” hết cho cô ta: 8 tỉ mua căn biệt thự, 4 tỉ dùng vào
việc 2 lần “chuộc” con gái bị bọn xã hội đen “bắt cóc tống tiền”… Chị
đã phải gào lên: “Sao anh ngu thế! Chính anh mới là người bị con cave ấy
nó bắt cóc tống tiền, hiểu chưa?”. 

Anh
Quân chỉ còn biết “sửa sai” bằng cách bán lại căn biệt thự cho một
người bạn để thu hồi vốn. Anh bạn đặt trước 4 tỉ rồi 2 người đi làm công
chứng. Nhưng hỡi ôi, khi cô “vợ bé” đưa giấy tờ nhà ra, anh Quân mới
ngã ngửa người vì cô ta thuê chứ không phải mua căn nhà. 

Khi
tôi đi cùng chị Giang đến căn biệt thự ở Tây Hồ thì bị “vệ sĩ” của cô
ta cản lại. Thật đáng kinh ngạc, cô ta có tiền thuê vệ sĩ trông nhà và
đưa đón con đi học, vậy mà vẫn hai lần nhắn tin cho anh Quân: “Con gái
bị bắt cóc, chúng đòi 2 tỉ tiền chuộc. Anh đến ngay…”. Như bị ma quỷ
bịt mắt, anh Quân vẫn ngoan ngoãn đưa tiền cho cô ta. 

Bằng
tất cả sức mạnh của sự căm hận, chị Giang tát vào mặt tay “vệ sĩ” (tôi
nghĩ hắn bị đánh oan) và xông thẳng vào nhà. Cả hai chúng tôi đều bàng
hoàng, choáng ngợp trước sự sang trọng chưa từng thấy bên trong căn biệt
thự. Nghe nói kiến trúc sư đã “copy” thiết kế nội thất phòng ngủ của
hoàng hậu Thổ Nhĩ Kỳ(!). 

Phía
trên đầu giường có bức “ảnh cưới” của chồng chị Giang với cô ta (chụp
tại biệt thự) lồng trong khung lớn nạm vàng, hai người mặc trang phục
như ông hoàng bà chúa. Điên tiết, chị Giang giật lấy bức ảnh đập vỡ tan.
Ôi thôi, từ phía sau bức ảnh lớn, hàng chục tấm hình nhỏ rơi lả tả
xuống nền nhà. Nhặt lên xem thì đó là những tấm hình cô ả chân dài chụp
cảnh “ăn chơi” với ít nhất 3 – 4 người tình trẻ trung khác. 

Hóa
ra lâu nay cô ta vẫn “lấy của thằng miền xuôi nuôi thằng miền ngược”.
Vậy mà ai đời cô ta còn bù lu bù loa: “Tôi sẽ kiện chồng chị vì đã cướp
mất tuổi thanh xuân của tôi”… Thấy đứa con gái đứng nép bên mẹ, chị
Giang liền túm lấy nó nhổ vài sợi tóc để mang đi xét nghiệm ADN.

Kết
quả thật bất ngờ, đứa trẻ không phải con anh Quân. Anh choáng váng
nhưng vẫn không tin, cho rằng vợ đã “giả mạo kết quả”. Cô bồ của anh
cũng không tin, cô ta khẳng định thời gian đó chỉ “quan hệ” với một mình
anh Quân nên nhất định đứa bé là con đẻ của anh. Không nói nhiều, chị
Giang vơ hết đồ đạc, quần áo của chồng tống vào hai chiếc va li và quăng
ra sân: “Anh cút đi cho tôi nhờ. Đừng bao giờ bước chân về nhà này
nữa!”. Anh Quân lủi thủi đến nhà em gái ở nhờ.

Rồi
chính cô bồ của anh mang con đi xét nghiệm ADN với sự giám sát của chị
Giang. Lần này, khi chị cầm tờ giấy xét nghiệm về ném trước mặt chồng –
kết quả vẫn không phải con anh – thì anh Quân sụp đổ hoàn toàn. Anh bị
đột quỵ sau một cơn tai biến, phải nằm viện điều trị dài ngày. Hơn một
tháng nay, chưa một lần chị Giang vào bệnh viện thăm chồng, tôi khuyên
chị đừng quá cố chấp như vậy, nhưng chị bảo: “Hết rồi. Chị không thể nào
tha thứ cho ông ấy. Sự thực là trong lòng chị, ông ấy coi như đã chết”. 

Tôi
không biết nói sao, nhưng quả thật, sự sụp đổ đầy kịch tính những giá
trị hôn nhân như chị Giang có lẽ chỉ thời đại này mới có. Và hình như
không phải là chuyện hiếm!