“Vợ giả”

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

 

Nghe đến đây, chắc nhiều ông nghĩ: “Chắc bà vợ cha này sống giả tạo
lắm?”. Không hề, tính vợ tôi rất thật thà, dễ thương. Tôi nói “vợ giả”
nghĩa là trên người vợ tôi, đồ… giả nhiều hơn đồ thật!

Cách đây 10 năm, lúc mới lấy nhau, vợ tôi là một phụ nữ bình thường,
không đẹp cũng không xấu. Một ngày đẹp trời, chẳng hiểu nghe lời ai xúi
dại, cô ấy đi sửa mũi với cái lý do hết sức dễ thương: “Em đẹp thì anh
hưởng chứ ai hưởng”. Tôi không chịu thì cô ấy nhăn nhó, giận hờn đủ
kiểu. Cuối cùng, tôi cũng phải xuôi.

Ai ngờ, sửa một lần rồi cô ấy đâm ra nghiện luôn. Từ đó, vợ tôi trở
thành khách quen của nhiều thẩm mỹ viện trong thành phố. Có cái mũi mà
cô ấy sửa đi sửa lại mấy lần. Hết mũi thì tới bơm môi, căng da mặt, độn
cằm, hút mỡ bụng… Mà mỗi lần cô ấy sửa đâu có rẻ, bèo bèo cũng mất mười
mấy triệu, còn mắc thì phải vài ngàn đô. Nếu giờ mà đếm đồ trên người cô
ấy để tính tiền, chắc đủ để hai vợ chồng tôi xây căn nhà mới.

Tốn tiền thật ra cũng không quan trọng lắm, nỗi đau khổ của tôi là
càng ngày càng nhìn không ra vợ mình. Cứ chiều chiều đi làm về, tôi nhìn
ngơ ngẩn người phụ nữ đang tồn tại trong nhà, đang nấu cơm cho mình ăn
mà chẳng biết đấy là ai. Nhiều lúc nửa khuya thức giấc, mở mắt thấy cô
ấy ngủ quay mặt vào tôi, tôi giật mình, tưởng mình… ngủ lộn nhà.

Nỗi khổ lớn nhất của tôi là vợ tôi giờ đây như dán lên người một cái
nhãn tổ bố: “Hàng dễ vỡ, xin nhẹ tay!”. Vui vui nhéo mũi cô ấy, cô ấy
la: “Trời, sụp bây giờ”. Hôn môi, cô ấy đẩy ra: “Đừng anh, em mới bơm”.
Tôi nhớ hồi xưa có đọc đâu đó câu chuyện thần thoại, đại khái có ông vua
bị thần thánh phạt, đụng tay vô cái gì cũng thành vàng, kể cả đồ ăn
thức uống. Tôi giờ cũng vậy, nhìn được mà “ăn”… hổng được.

Còn nữa, tôi nghe nói mấy cái vụ sửa sang như thế dễ xuống cấp lắm.
Tôi coi trên mạng, thấy mấy tấm hình chụp các bà dạng “hồi trẻ sửa phà
phà, về già bị xuống cấp”, tôi giật mình thon thót. Nghĩ tới cảnh tương
lai vợ mình như vậy, tôi lo quá. Không biết có ông chồng nào cùng cảnh
khổ giống tôi không?