Vợ già hết… linh

Mùa
hè là mùa cả nhà được đi chơi cùng nhau, với chị là đi chơi cùng cơ
quan chồng, cũng là dịp chị “tuyên bố chủ quyền”, để các cô tre trẻ ở
công ty biết vợ sếp là ai. Vậy nên, hè nào chị cũng sắm vài bộ cánh cho
dịp này, chăm sóc bản thân kỹ lưỡng để màn trình diễn mùa hè đạt hiệu
quả, ít ra thì cũng cho đến năm sau.

Năm
này qua năm khác, các cô ở công ty anh không còn lạ chị nữa, câu chuyện
trong kỳ nghỉ, bên những bàn ăn cũng thoải mái hơn nhiều. Chị phàn nàn
với anh, các cô gái bây giờ ăn nói sao vô duyên quá, lại vô ý vô tứ,
chẳng tinh tế chút nào. Vậy mà sao chả thấy ông nào khó chịu, vẫn nắm
tay đỡ lên xe hay sẵn lòng ngồi nghe những chuyện ba hoa, màu mè, vớ
vẩn; thấy chiếc váy nào phất phới đi qua vẫn liếc, vẫn cười! Hóa ra, chỉ
vì các cô ấy trẻ. Trẻ thì được quyền ngốc, được quyền nói những câu vô
duyên, được quyền nghe giải thích đi giải thích lại mãi mà vẫn không
hiểu, được quyền mở to mắt chớp chớp. Thế đấy! Chỉ cần em trẻ và em lúng
túng với cái va ly to cộ dưới chân, em mỏng manh chênh vênh trên đôi
giày cao gót, thì có ngay một anh xách hộ cái va ly, chẳng hề nhăn nhó
càu nhàu như khi vợ nhờ cầm giùm cái giỏ, đưa giùm cái chén…
Nhưng,
có mà điên mới đi so bì với các cô ấy, bởi đó là tuổi trẻ mà! Tuổi trẻ,
với phụ nữ, là thứ trang sức không gì mua nổi, không gì sánh nổi. Các
cô ấy có tuổi trẻ nguyên sơ, thô ráp nhưng rực rỡ, còn chưa mài chuốt,
chưa tinh tế thì cũng chẳng sao!
Chiều
nay, chị gọi điện cho cô bạn, giọng buồn hiu: “Hình như tao “hết linh”
rồi mày ơi! Tao đứng ở cổng ra sân bay, thấy ổng lo dòm thiên hạ, mình
kêu ới ời mà hổng nghe gì ráo! Trời ơi, mà tao đâu có phải thứ dễ lẫn,
thứ xà bần cát đá gì đâu”!
Mình
hiểu lắm, chị vẫn giày cao gót bảy phân, váy áo điệu đà, vóc dáng thon
thả, tuần nào cũng tập thể dục ba buổi, da dẻ có chăm sóc chớ không bỏ
lơ bỏ lửng, mấy nếp nhăn mới hiện mờ mờ được giấu khéo dưới làn phấn
nhẹ… Thuở còn con gái, chị xước cái móng tay cũng bao nhiêu người xót.
Vậy mà bây giờ, anh nỡ để chị còng lưng khiêng vác bao nhiêu thùng hộp,
va ly từ trong băng chuyền ra tới cửa. Đã vậy, nhìn thấy vợ là càu nhàu
ngay: “Mua gì mà mua dữ vậy!”. Anh chẳng biết những khi không có anh,
chị đã một mình tha lôi chừng ấy thứ – thực sự một mình, vì đàn ông trên
khắp trái đất này đều có xu hướng giúp các cô gái trẻ, trẻ hơn chị.
Hình như họ nghĩ, phụ nữ khi qua thời tuổi trẻ thì tự họ có thể làm được
mọi việc, không cần ai giúp đỡ nữa.
Trong
đời người phụ nữ, buồn nhất là những lúc như vậy. Khi nhận ra mình khó
khăn lắm mới sai khiến được người ta cũng là khi bạn biết mình “hết
linh” rồi, quyền lực, sức lay động của tuổi trẻ đã phai nhạt rồi. Đó
cũng là khi bạn biết mình phải tìm một nguồn năng lượng khác, một cách
sai khiến nhờ vả khác, thì mọi việc mới có thể trôi chảy, mới thấy mình
không bất lực trong vũng nước đời tù đọng quẩn quanh, không bị coi như
một món đồ đã gói lại, chỉ chờ ngày cất vô tủ, bóp khóa nữa là xong.
Vậy
thì chị ơi, việc gì phải ngượng nghịu lúng túng với đống va ly hòm
xiểng, việc gì phải đợi anh sau khi xách hộ cho cô em mắt chớp chớp rồi
mới quay lại xách cho mình, việc gì phải giả dạng nai tơ che giấu tuổi
tác, cứ hãy đường hoàng mà gọi, mà sai biểu: anh xách hộ em cái va ly!
Nói bằng giọng của vợ, bằng quyền uy của người đàn bà hẳn hoi, có chút
ngọt ngào nào thêm vào đấy thì càng tốt! Cứ vậy đi, lấy cái sức mạnh rõ
ràng của lời của tiếng mà sánh với cái chơm chớp mắt không lời, thử xem
anh ấy có hiểu?
Tạo
hóa không lấy đi cái gì mà không cho mình lại một thứ khác để bù đắp,
vấn đề là mình có nhận ra cái đó hay không thôi. Khi sự rực rỡ của tuổi
trẻ, sức sai khiến tự nhiên của tuổi trẻ cạn dần, cũng là khi người đàn
bà đã khôn ngoan hơn, đủ bản lĩnh để sai khiến đàn ông bằng cả cái đầu
và trái tim, chứ không chỉ bằng vóc dáng, làn da và ánh mắt. Cái công
bằng của tạo hóa là đây. Nếu như mình cứ hoài tiếc nuối, cứ mãi níu kéo
những ngày xưa cũ, thì rồi đến lúc cái bản lĩnh, cái đằm thắm của thời
này cũng sẽ trôi vụt qua mất. Chẳng lẽ, lúc ấy lại ngồi than vãn, rằng
giờ má hết linh rồi con ơi!…