Vợ mất trinh chồng coi như người hầu

Nhấn G+ Nếu Thấy Truyện Hay
Loading...

Đọc những dòng tâm sự của mọi người trong những bài viết Sự thật sau tấm màng trinh giả, Rong kinh cứu tôi thành gái trinh, Sắp cưới phát hiện vợ 3 lần vá trinh,
tim tôi như thắt lại. Bỗng chốc tôi lại phá lên cười chua chát. Tôi
không biết mình có phải là người đàn bà may mắn hay không khi mà những
gì mà một người đàn bà mất trinh cần tôi đã có. Nhưng so với nỗi đau của họ, tôi lại ước mong mình chưa từng được chấp nhận là vợ.

Tôi lấy được chồng, một tấm chồng che mắt thế gian cho cái việc tôi đã không còn là người phụ nữ
trong trắng. Tôi không có đủ gan để đi vá lại cái ngàn vàng ấy vì tôi
sẵn sàng đối mặt với điều đó, với người mà tôi sẽ lấy làm chồng. Nhưng
việc cố lấy bằng được anh của tôi lại chính là việc tôi đã sửa chữa sai
lầm này bằng một sai lầm khác lớn hơn.

Khi thấy anh có tình cảm với mình, tôi như người chết đuối vớ được
cọc. Tôi tìm cách chinh phục anh, gây thiện cảm với anh và tôi đạt được
mục đích. Khi yêu, tôi cảm nhận anh là một người đàn ông quyết đoán và
gia trưởng. Nhưng tôi nghĩ điều đó cần ở một người làm trụ cột gia đình
và vì thế tôi quyết tiến tới hôn nhân cùng anh.

Vợ mất trinh chồng coi như người hầu - 1

Chồng tôi coi tôi như một kẻ hầu người hạ trong nhà (Ảnh minh họa)

Đêm tân hôn, sự dễ dãi khi anh tiến vào vùng cấm đã khiến anh hiểu ra
tất cả. Anh không hỏi nhưng ánh mắt nhìn xoáy vào tôi như chờ một câu
trả lời. Và tôi bắt đầu thú tội. Mỗi lời tôi nói tỉ lệ thuận với vòng
tay buông lơi và tỉ lệ nghịch với ánh mắt đầy tức tối của anh. Sau những
lời thừa nhận của tôi, anh quay mặt vào tường nói một câu dáo hoảnh: “Thôi ngủ đi”.

Kể từ đêm tân hôn đó tới giờ đã gần 5 năm trôi qua. Tôi vẫn được thừa
nhận là người vợ trong gia đình ấy. Trước mặt mọi người chồng tôi vẫn
cố tỏ ra chúng tôi là một đôi vợ chồng hạnh phúc. Nhưng khi chỉ còn lại
hai người, với anh tôi chẳng khác nào kẻ hầu người hạ chịu sự ban ơn
nên suốt đời phải phục tùng.  Anh nói với tôi bằng những câu trống không, anh sai khiến tô giống như ông chủ với một ô sin.  Anh sống bằng hai bộ mặt.

Có đôi lúc tôi kinh tởm chồng mình khi trước mặt mọi người anh ta gọi
tôi bằng những từ ngữ như “em ơi”, “vợ ơi” nhưng sau lưng là những lời
cộc lốc, thậm chí là mày, tao. Đã có lần tôi khóc nấc lên vì sự giả tạo
đó nhưng đáp lại sự tủi hờn ấy của tôi, anh nói bằng những lời cay
nghiệt: “Để tôi nói cho cô biết, người như cô bây giờ không thiếu. Cô
nghĩ tôi không bỏ cô là vì cô tốt, cô đài các đoan trang à? Chẳng qua
tôi nghĩ rằng đã trót đâm lao phải theo lao. Hay ho gì cái trò bỏ nhau.
Tôi tử tế với cô trước mặt mọi người cũng là nghĩ chô cô thôi, chả lẽ
cô còn muốn tôi coi thường cô hơn nữa hay sao?”.

Vợ mất trinh chồng coi như người hầu - 2

Tôi muốn ly hôn nhưng không nỡ vì nghĩ anh ấy có thể sẽ thay đổi khi các con lớn (Ảnh minh họa)

Không chỉ trong chuyện tình cảm, đối xử vợ chồng mà chuyện chăn gối
với tôi mới giống như cực hình về thể xác và sự thóa mạ về nhân cách.
Mỗi lần ân ái cùng tôi, chồng tôi không cần biết cảm giác của tôi thế
nào, tôi vui buồn ra sao mà chỉ quan tâm tới những điều anh ta muốn có
được. Anh bắt tôi làm tất cả mọi điều trong sự sai khiến dù cho với tôi
nó thật sự khủng khiếp. Bất cứ lúc nào anh ta thích, anh ta một mực bắt
tôi lên giường cho thỏa cơn thèm muốn. Còn nếu không, có thể cả tuần
trời anh ấy không ngó ngàng tới mặc cho những khao khát yêu thương trong
tôi bùng cháy. Đêm nào tôi cũng khóc vì cảm thấy đời mình giống như
một nô lệ cho chồng chứ không phải vợ.

Đã không ít lần cái suy nghĩ bỏ chồng xuất hiện
trong đầu tôi. Nhưng nhìn đứa con thơ ngây tôi lại không nỡ làm điều
đó. Tôi biết, đó là lối suy nghĩ sai lầm của rất nhiều người phụ nữ quen
với cách sống cam chịu. Nhưng phải có con người ta mới thấy xót
xa khi nhìn nó bơ vơ. Hơn nữa, tô nghĩ rằng, anh ta dù có độc ác cũng
không nói lời chia tay thì tại sao tôi lại vất
bỏ. Phải chăng như vậy là tôi còn tệ hơn cả anh ta. Tôi cam chịu cảnh
sông này, tôi nghĩ rằng khi con tôi lớn lên, anh ấy sẽ nhìn vào con mà
ngượng ngùng và thay đổi cách đối xử cùng tôi. Liệu đó có phải là niềm
tin để tôi sống bên người chồng từng chấp nhận mình nhưng rồi đày đọa
mình như vậy hay không? Liệu tôi có đang đẩy mình vào một vòng xoáy khổ
đau?

Kimthanh…@…