Vợ mới, vợ cũ… bên nào nặng hơn?

“Bóng” vợ cũ… “hạ bệ” vợ mới!

Lan và Dũng cưới nhau được hơn 3 năm nay và có một cô con gái 1 tuổi rồi. Cuộc hôn nhân “rổ rá cạp lại” nên có nhiều vấn đề nảy sinh hàng ngày. Tất cả cũng chỉ vì cái “bóng” của vợ cũ vẫn “tỏa” xuống mái ấm của họ.

Thi thoảng Dũng buột miệng nhắc đến vợ cũ. Có hôm anh còn mê man gọi tên người vợ cũ khiến Lan càng bị tổn thương nhiều hơn. Dù rất cố gắng nhưng Lan vẫn không làm sao vừa ý chồng được. Dũng cứ đem vợ ra so sánh với người vợ ngày xưa của mình và tỏ ra tiếc nuối lắm.

Hôm nào Lan đi làm về cũng phải lo đón con, đi chợ về nấu nướng, giặt giũ, dọn nhà… Dũng không giúp gì vợ mà chỉ nằm ngã ngớn ra xem phim để chờ cơm. Nếu Lan nhờ chồng việc này, việc nọ thì anh sẽ chối đây đẩy vì “ngày xưa anh không bao giờ phải mó tay vào. Em làm luôn đi”.

Ấy vậy mà đến bữa ăn, Dũng lấy hết lý do này đến lý do khác để chê bai tài nấu ăn của vợ. Có hôm anh còn nói rằng: “Em không phải là người phụ nữ của gia đình”. Lưỡng lự một lúc, Dũng nói tiếp: “Ngày trước Huyền (tức là vợ cũ của anh) nấu ăn rất vừa miệng và hợp khẩu vị của anh, không thể chê vào đâu được. Đến mai em thử nấu món sường xào chua ngọt xem có qua được Huyền không nhé?”


Thi thoảng Dũng buột miệng nhắc đến
vợ cũ. Có hôm anh còn mê man gọi tên người vợ cũ khiến Lan càng bị tổn
thương nhiều hơn… (Ảnh minh họa)

Lan tức tưởi chạy vào phòng khóc. Dũng lại xin lỗi, hứa không tái phạm
nữa nhưng như thành thói quen, anh vẫn lặp lại cái điệp khúc so sánh
ấy. Lan đã bằng mọi cách kéo chồng về với mình, với con gái, với cuộc
sống hiện tại nhưng tất cả chỉ là vô vọng.

Trong một lần cãi nhau, Lan bực quá nên nói: “Anh về với vợ cũ của anh
đi cho khuất mắt tôi. Tôi mệt mỏi và chán ngấy anh lắm rồi”. Không ngờ
Dũng đáp trả gọn lỏn: “Tôi cũng đang mong thế đây. Nếu trở về được thì
tôi đã về từ lâu rồi. Cô không phải thách”.

Có mới… nới cũ!

Thúy năm nay vừa tròn 28 tuổi, qua một đời chồng nên sau khi được Khanh
săn đón, cô đã gật đầu lên xe hoa với anh luôn. Khanh cũng mới li dị vợ
được hơn 2 năm nay. Sẽ không có gì đáng bàn nếu như Khanh không nói xấu
vợ cũ lem lẻm, đôi khi khiến Thúy chột dạ: “Có khi nào mình cũng chịu
số phận như chị ấy?”

Đi làm về, thấy vợ đang nấu ăn trong bếp, Khanh tươi rói: “Em khéo tay
thật đấy. Nấu món nào cũng ngon. Chả bù cho Kim, cô ấy vụng về trong
nấu nướng lắm. Có hôm anh đã phải bỏ ra ngoài ăn quán đấy vì cô ấy nấu
mấy món ấy dở không nuốt nổi”.

Ban đầu Thúy cứ tưởng chồng cố tình nói xấu vợ cũ để lấy lòng cô, để
làm cô vui. Nhưng thường xuyên phải nghe chồng ca cẩm, than thở, đụng
đến cái gì cũng là “vợ của anh ngày xưa không biết quán xuyến việc nhà,
không biết làm gì ngoài việc đẻ con”. Nghe nhiều nên Thúy thấy nhàm và
bắt đầu tỏ thái độ khó chịu với chồng.

Có hôm thấy vợ mặc chiếc váy mới, Khanh lẻo mép: “Em đúng là có con mắt
tinh đời không chịu được” và không quên đế thêm câu: “Nghĩ lại ngày xưa
mà chán với Kim, ăn mặc bộc xệch cứ như con mụ hàng thịt ấy”. Thúy toàn
phải nghe những lời chê bai vợ cũ của chồng như: “Kim có mà xách dép
cho em cũng không theo kịp”.

Khanh không quan tâm đến vợ cũ đã đành. Nhưng đứa con trai 12 tuổi của
anh gọi điện xin tiền bố để dùng vào việc gì đó vì mẹ nó đi công tác
xa. Không ngờ Khanh mắng mỏ: “Mày về mà xin con mẹ mày ấy. Đừng có lẽo
đẽo theo tao nữa. Tiền tao không phải vỏ hến”.

… Bên nào nặng hơn?

Lan nhiều khi phát ngán lên vì những câu chuyện về vợ cũ của chồng. Nếu
cô phản ứng thì anh sẽ cho là ghen tuông vớ vẩn, vô lý. Thi thoảng Dũng
còn đưa vợ cũ ra để cho Lan học tập, để cô hoàn thiện bản thân mình
hơn. Lan vì thế càng đau khổ và thất vọng khi chồng chỉ dành cho cô một
nửa trái tim.


Chỉ vì chán ngấy sự so sánh có tính toán đã trở thành “bệnh” của chồng nên hai vợ chồng Thúy thường xuyên sinh sự, cãi vã… (Ảnh minh họa)

Cuộc sống của vợ chồng họ cứ diễn ra đều đều như thế. Cứ giận hờn rồi lại làm lành. Nhưng trong tư tưởng của Dũng vẫn không nguôi nhớ về vợ cũ. Đó là điều làm Lan đau lòng và day dứt nhất. Lan thấy rất bất an về mối quan hệ hiện tại của mình nhưng vì đã “qua hai lần đò” rồi nên cô không muốn “tan đàn xẻ nghé” thêm một lần nào nữa.

Còn Thúy cũng không hơn gì, chỉ vì chán ngấy sự so sánh có tính toán đã trở thành “bệnh” của chồng nên hai vợ chồng thường xuyên sinh sự, cãi vã. Thúy nghi ngờ sự quan tâm của chồng đến con riêng của mình. Cô tự đặt ra câu hỏi: “Có khi nào đó chỉ là sự giả tạo? Vì con anh, anh còn chẳng thương huống hồ là con riêng của mình?”

Người đàn ông phủ nhận những giá trị của mái ấm cũ thì chắc gì họ sẽ trân trọng mái ấm mới? Không người vợ nào lại muốn chồng mình quá quan tâm hay đề cao người vợ cũ, những gì thuộc về quá khứ. Nhưng không vì thế mà hững hờ, đôi khi lạnh nhạt, vô tình và hạ thấp người vợ cũ trước mặt người vợ mới.

Không phải “có mới nới cũ” nhưng có nhiều ông chồng đã sai lầm khi đưa  vợ cũ và vợ mới lên bàn cân, đôi khi tạo thành ảo ảnh trong cuộc sống mới của mình. So sánh hơn kém không những làm người vợ mới tổn thương mà chính người chồng còn trở nên hèn kém hơn trong mắt vợ. Hạnh phúc gia đình đôi khi khó giữ là vì: “Cá và bàn chân gấu không thể có cả hai”.