Vụng Trộm

Khanh lấy chồng 3 năm nhưng không tìm được hạnh phúc. Khanh không yêu chồng mà vẫn cưới, bởi lý luận của Khanh là “lấy người thương mình hơn lấy người mình thương” . Sau khi cưới, Khanh mới biết đó là một sự sai lầm to lớn. Người ta ai cũng nói Khanh có phước, “anh ấy có job thơm, người siêng năng, chăm chìu Khanh hết mực …” nhưng phước hay không chỉ có Khanh mới hiểu …

vung trom

Năm nay Khanh được 32 tuổi, vẻ đẹp rạng rỡ dường như không phai tí nào hơn 10 năm qua. Có lẽ do mái tóc huyền dài, óng ả, vừa chấm quá vai, được cắt theo kiểu layers, buông phùng. Trông nàng như còn rất trẻ, với tính tình hoạt bát hay nói hay cười, nhí nhãnh, vui tánh, nũng nịu và … rất nhõng nhẽo, mà trông nàng càng đáng yêu. Hay có lẽ da dẻ của Khanh vẫn còn sáng, trắng hồng và mịn màng do năm tháng chịu khó săn sóc, nên nàng luôn luôn kiêu sa, quyến rũ. Cộng thêm khuôn mặt búp bê bầu tròn rất dễ thương, rất nữ tính, thuộc típ người con gái miền Tây, với cái mũi con con hai cánh mũi nhỏ nhắn ôm sát hai bên, hiếm thấy ở người Việt nam. Hoặc như đôi mắt nàng long lanh luôn diễn tả một lời nói ngọt ngào, không cười nhưng vẫn thấy một niềm vui trong đáy mắt. Cũng có thể vóc dáng của nàng thanh thoát, tràn trề nhựa sống như con gái mới lớn với ba vòng cân đối. Nên nàng thuộc một phụ nữ duyên dáng xinh đẹp, dễ đập mắt người dù chỉ thoáng nhìn qua. Nàng lại thuộc người ăn nói có duyên, chẳng thế mà đám con trai hay bu quanh nàng!

Từ dạo ấy tình cảm của Khanh giành cho chồng càng ít, sự rạn nứt bắt đầu xuất hiện một cách âm ỉ. Nhưng chỉ Khanh biết điều đó. Có đôi lúc anh ấy nhận ra sự lạnh nhạt ở nàng, song chỉ đắng cay nói được với nàng: “Bây giờ em không còn được lấy một phần mười như khi xưa nữa, không hay nói hay cười, không nũng nịu, nhõng nhẽo. Giá như em còn lấy được một phần anh cũng đủ vui rồi”. Điều chàng nói đó rất khó chịu đối với Khanh, bởi nàng không “feel like herself with him at all”. Sống với người mình không yêu là một cực hình, nó tra tấn Khanh rất nhẹ nhàng, hàng ngày, kéo dài day dẳn. Có đôi lần Khanh không còn chịu được, nàng muốn cho nó nổ tung ra, để rồi ly dị, và Khanh sẽ thấy thoải mái hơn, nhưng Khanh biết nàng sẽ không bao giờ làm được với sức của nàng. Khanh không muốn “hurt him”, because he loves her so much. Vả lại, bây giờ Khanh cũng không biết phải làm gì trong tình cảnh này, Khanh không muốn đổ vỡ hạnh phúc đâu, dù sao nàng cũng là phụ nữ Á Đông. Ăn nói sao với mọi người, Khanh sợ nghe người ta đàm tiếu về nàng lắm! Phải chi có ai đó đến giúp sức cho Khanh vượt qua sự khó khăn này thì hay biết mấy !

Quang là người có vợ, một người đàn ông có diện mạo bình thường, nhưng có vóc dáng cao lớn, khỏe mạnh. 30 tuổi, Quang có job ngon. Đã 3 lần dang dỡ với mấy mối tình, trước khi chàng kết hôn. Tóc luôn cắt hắn húi cua, nên trông chàng khỏe mạnh, rắn rỏi. Mặt vuông do xương cạnh hàm lớn. Mũi cao, hơi tẹt, nước da ngâm đen và bộ râu quai nón trông rất đàn ông!

Quang đám cưới cũng được hơn một năm. Phát hiện vợ là người lạnh nhạt trong tình dục. Vợ chàng lấy chàng chỉ vì gia đình thúc ép. Thoạt đầu Quang còn ráng chịu đựng, nhưng sức người có hạn, Quang dần dà đâm chán. Những đòi hỏi của người đàn ông tuổi sung sức không thỏa mãn được, còn gì khổ sở hơn. Chàng hay lẫn tránh vợ để tìm vui ở những quán cafe có các cô nàng “mát mẻ”, coi như tạm xoa dịu những đòi hỏi thiếu thốn. Vợ chàng cũng mặc nhiên sự vắng mặt của chàng, riết rồi quen. Mắc chứng lạnh cảm, nàng cũng buồn lắm, nhưng đâu biết làm gì hơn

Khoảng 2 năm về trước, khi Khanh mới biết đến Cõi Thiên Thai thì có thường vào đọc truyện và nhiều articles khác. Nàng mong sẽ giúp cho tình trạng của mình khá hơn, sẽ không còn bị nguội lạnh. Quang cũng vậy; và trong một lần tìm lên P-talk để “chat”, Quang gặp Khanh. Hai trái tim lạnh lẽo, gặp nhau trong một nhịp đập, chợt bắt lửa, phực sáng. Rồi những lần email thăm hỏi bình thường, họ lần lượt tìm hiểu nhau, Quang biết Khanh đang ở Chicago, làm cho một công ty điện toán, nàng học thêm buổi tối để lấy bằng BA Accounting. Còn Khanh biết Quang đang ở California, làm nhân viên kế toán cho Bank of America. Rồi sự trao đổi email bình thường đó biến thành những cú phone bí mật, riêng tư. Hai người đã tâm sự cho nhau những chuyện thầm kín của mình.

Khanh cho Quang biết, nàng là một người rất nóng bỏng, rất lãng mạn, nhưng sự lãng mạn đó phải giành đúng cho đối tượng nàng yêu. Với chồng, nàng không có tình yêu, bao nhiệt tâm đều tan biến sau một tháng kết hôn. Nàng coi chuyện ái ân là một trách nhiệm. Một trách nhiệm nàng luôn luôn tìm cách chối từ, như là “Hôm nay em không khỏe”, “Thôi khuya rồi mai còn phải đi làm”, “Em mắc coi phim…”; hoặc có những lúc nàng cố tình ngủ thật sớm, hay thật trễ để né cái “trách nhiệm” đó. Hoặc nàng cố tình gây sự, dù chuyện chẳng đáng vào đâu, để khỏi gần gũi nhau. Ngay cả chuyện Khanh đăng ký học những lớp Accounting về khuya cũng là một lý do nàng nêu ra để được “miễn hầu” chồng.

Nhưng Khanh tránh được lần này, đâu được lần khác. Làm vợ, phải có ăn ở với nhau, nàng biết vậy! Những lúc không tránh được, nàng cũng đóng trọn một vai tuồng, cho màn kịch được kết thúc sớm. Với Khanh, cách tốt nhất là “fake orgasm” (giả làm như được khoái cảm tột cùng), cho chồng được thỏa mãn, để “finish” sớm; và bao lần đó Khanh làm rất đạt, không thua gì một diễn viên đoạt giải Oscar. Chồng nàng không bao giờ nghi kỵ điều đó. Mãi đến sau này, khi nàng không còn đủ “sức” để diễn vai tuồng này nữa, nàng mới lên tiếng thẳng và từ chối “quan hệ”. Bầu không khí trở nên nặng nề, nhưng vì chồng nàng thương nàng như một “true love”, anh không làm gì được hơn là tạm chấp nhận.

Còn Quang, một người thanh niên nhiệt tình trong phòng the, nhưng không được đáp ứng trọn vẹn. Vợ chàng, không bao giờ tìm được khoái cảm trong chăn gối. Không giống như Khanh, nàng không biết cách đóng kịch. Những màn ái ân vì vậy diễn ra một cách nhanh chóng. Chỉ một bên thỏa mãn, một bên không. Cảm giác cuối cùng chỉ là một sự trống trơn, tẻ nhạt, chán chường. Rồi mỗi người đi vào ý tưởng của riêng tư. Chàng ước ao một tấm thân khác nóng bỏng, nồng nhiệt. Nàng tự trách mình, lo ngậm đắng nuốt cay với căn bệnh lạnh cảm của mình. Hai người đâu lưng nhau, mỗi người một cạnh giường ….

Thủ dâm là biện pháp giải quyết lúc cấp bách, hoặc lúc buồn tủi cho hoàn cảnh của mình. Với Khanh, dù là con gái, nhưng nàng biết thủ dâm từ khi không tìm được hạnh phúc với chồng. Khám phá đó coi như tạm dập tắt cơn lửa lòng luôn bừng cháy trong người nàng. Dùng tay, có khi là vòi nước, ít khi nàng dùng dụng cụ, và lần nào nàng cũng đạt được ý nguyện mà nàng hiếm khi thỏa dạ khi giao hợp với chồng. Nhà tắm là một nơi riêng tư nhất mà nàng có thể giành hàng giờ để tắm rửa, kỳ cọ, hoặc massage bằng một loại dầu làm cho da mịn. Hình ảnh của những chàng trai Tây âu, vai u thịt bắp, những cô gái tóc vàng mắt xanh, ngực nở mông to, trên các băng tầng Spice Channel, mà Khanh lén lút coi một mình, luôn đem cho nàng niềm sung sướng rạt rào.

Với Quang, thủ dâm là một chuyện rất thông thường, từ lúc anh còn là con trai mới lớn; từ cái thuở anh biết để ý những người đàn bà trong xóm, những cô gái đẹp ở những lớp học cao hơn. Còn bây giờ, phim XXX và Internet là một nguồn “tài nguyên” vô tận có thể đem cái “fantasy” của anh bay khắp vũ trụ khoái lạc. Đối với anh, người vợ không còn là một thứ hấp dẫn nữa, nàng chỉ là một thứ gì đó hiện thể trong sự tưởng tượng của anh, mỗi khi nhắm mắt … cho tới khi anh tìm thấy Khanh như một thứ nước tình yêu, đúng hơn là tình dục, mà anh khao khát bấy lâu.

Tối nay, Khanh đáp một chuyến bay dài để gặp Quang ở phi trường Los Angeles. Đó là một sự quyết định táo bạo của nàng, dấu chồng với lý do sang thăm bà Dì ở California. Vậy là Khanh đã quyết định ngoại tình! nàng thật sự muốn ngoại tình, dù chỉ một lần, để biết cái cảm giác tình yêu đó như thế nào. Vì nàng cho là nàng đã yêu Quang, yêu cái chàng trai cao lớn ở trong hình, và cái giọng nói truyền cảm ở trên phone.