“Xắn tay áo” dạy chồng mùa Euro

Trước
ngày có Euro, anh đã lao đầu vào nghiên cứu những con số, tụ tập bạn bè
tính toán những nguy cơ xem đội nào thắng, đội nào thua. Cá độ không
nhiều, có thể chỉ bằng một chầu bia, hoặc phải trả tiền bia, tiền nước
tối xem Euro ấy, nhưng anh vẫn lấy làm hứng thú, hài lòng và vui chơi
hết mình, quên cả vợ con.

Chị
bằng lòng với việc anh tụ tập bạn bè xem bóng đá. Chị cũng vô cùng
thông cảm cho anh, cố nén những cơn giận bằng việc thường xuyên tìm tới
chỗ bạn bè, gặp gỡ họ vài ba câu chuyện cho giết thời gian và quên đi
chuyện của chồng. Nhưng càng cố gắng chị càng thấy anh lấn tới. Từ việc
không ăn cơm ở nhà, tới việc đi thông đêm rồi giờ thì, mặc nhiên không
để ý tới mọi thứ chị nói.

Ảnh minh họa

Chị bức xúc, khó chịu. Một người vốn chẳng bao giờ
to tiếng với chồng như chị mà giờ đây lại phải cau có mặt mày. Chị tức
tốc bế con sang nhà ngoại, anh gọi mấy cũng không về, chị để mặc anh ôm
mộng Euro, còn chị an phận, để cho anh biết, chị quan trọng hay cái sở
thích của anh quan trọng. Bài liên quan: “Xắn tay áo” dạy chồng mùa
Euro.

Cả
tuần nay chị không về nhà. Anh nghĩ, tạm thời không cần có chị, anh sẽ
thoải mái xem bóng với bạn bè, mời bạn bè về nhậu nhẹt, hò hét thâu đêm.
Không có vợ có khi lại sướng. Rồi sau này, rước vợ về cũng chưa muộn vì
anh biết tính chị dễ mềm lòng. Thế nhưng, mới có mấy ngày mà anh đã gọi
réo khắp, xin chị về. Anh lại không ngờ, chị cương quyết như thế. Trước
giờ chỉ nghe anh nịnh vài câu là giận mấy chị cũng xuôi, nhưng lần này,
anh phải bó tay rồi.

Cơm
canh không có ăn. Anh còn bận đi làm ban ngày, ai lo cơm nước cho bữa
tối, bữa đêm làm gói mì tôm là xong. Nhưng ăn mì mãi xót ruột, bạn bè
thì cũng có người này người nọ. Tiền đâu có nhiều mà suốt ngày tụ tập ăn
uống được. Vả lại, họ tới nhà anh cơ mà, anh cũng phải thiết đãi họ cho
ra dáng khách chứ. Nghĩ tưởng đơn giản, nhưng lại chẳng có vợ, ai làm
cho anh. Mấy ngày thôi mà anh đã gầy đi trông thấy, người ngợm không còn
sức sống vì vừa thiếu ngủ, vừa thiếu ăn. Chị biết, nhưng phen này quyết
làm cho to chuyện.

Anh
sang tận nhà ngoại đón chị về, chị không chịu. Anh van xin chị, nài nỉ
chị và hứa sẽ không tụ tập nữa, không xem Euro nữa. Chỉ chẳng phải làm
khó anh, nhưng chị lo, chỉ cần 1 tháng thôi, anh cũng đủ tiều tụy, cũng
đủ làm tan nát gia đình, cũng đủ để nợ nần chồng chất. Và chị lo anh
tham gia và cá độ này nọ thì khổ nên chị thu hết tiền của anh mang đi.

Thấy
anh khổ sở, chị bằng lòng về nhà chăm lo cho anh. Bữa cơm đầu, anh ăn
như kẻ chết đói, nhìn mà thấy thương. Đúng là làm vợ chẳng bao giờ không
xót chồng được. Chị ứa nước mắt khi thấy anh ăn. Anh cũng tội nghiệp
lắm chứ, nhưng chị không muốn khổ cho anh mà thôi.

Mấy
ngày, anh không xem xét gì bóng đã cả, nhưng chị biết, anh bứt dứt không
yên. Và một lần nữa, chị lại cho anh được thực hiện sở thích của mình,
mời bạn bè tới nhà xem, nhưng chỉ xem trận đầu, không xem trận đêm. Chị
còn tự tay làm mấy món cho các ông nhậu và bàn tán. Hơi ồn ào, nhưng
thấy chồng khoái chị, cười hả hê, chị cũng lấy làm hài lòng. Thôi thì,
chị không muốn cấm đoán chồng, nhưng muốn chồng làm gì cũng có quy củ và
khuôn phép và cũng phải nghĩ cho vợ con nữa.

Anh
hiểu chị và biết ơn chị. Nói cho cùng, thích thì thích, đam mê thì đam
mê nhưng không gì bằng vợ, bằng con, bằng cái gia đình hạnh phúc này của
anh cả.