Yêu phải gái làng chơi

Khi tôi ôm Lan tới lần thứ 3 và hôn say đắm trước khi chia tay thì em khóc nấc lên. Em bảo: “Anh đúng là trai sạch. Em đồng ý lấy anh làm chồng”. Trời
đất ơi! Câu đó khiến tim tôi muốn nhảy ra ngoài lồng ngực vì xúc động.
Đêm đó, lần đầu tiên tôi thức trắng, lần đầu tiên tôi biết đêm dài như
thế nào. Đúng là “Một lời nói của em thôi/ làm bao thay đổi trong đời của anh”. Sự thay đổi ấy như thế nào tôi sẽ kể bây giờ.

Tối hôm sau, tôi lại cùng Lan tâm sự ở quán đèn mờ bên hồ. “Vì sao em bảo anh là trai sạch?”, tôi thì thầm vào tai em. Em cười hí hí: “
đi chơi với anh đến lần thứ 5, anh mới dám hôn em. Ngồi với nhau đến
khuya cũng chỉ hôn chứ tay chân không dám làm gì. Miệng không hơi rượu,
không mùi thuốc lá, áo không vệt phấn son…”. “A, thế ra em so sánh tôi
với những thằng con trai đã từng đến với em phải không?”
, tôi hỏi sỗ sàng. Em lại hí hí: “Bọn mất dạy ấy không xứng để so sánh với anh. Chúng là ma cô trong tình yêu”. Lúc chia tay, tôi hỏi em lịch sự: “Cho anh hôn em cái nữa nhé?”. Em vừa gật đầu vừa vít cổ tôi xuống rồi thì thầm vào tai tôi: “Trai sạch ơi, anh thật tuyệt vời. Không ghen tuông vớ vẩn, biết tôn trọng em”.

Từ hôm đó trở đi, tức là từ hôm được em khen nức nở ấy, tôi đã thay
đổi con người mình thực sự. Tôi bỏ thuốc lá, bỏ rượu (mà những lần đi
với em, tôi toàn nhai kẹo cao su để giấu em) và bỏ các cuộc vui với bạn
bè. Đi chơi với em, tôi sơ vin nghiêm chỉnh, tắt điện thoại di động và
lúc ngồi bên nhau, tôi chỉ dám hôn môi, trước khi hôn, tôi luôn xin phép
em chứ không tùy tiện như mấy thằng ma cô mà em đã kể. Lý do là vì tôi
quá yêu em. Tôi sợ em chợt thay đổi ý kiến khi đã đồng ý lấy tôi làm
chồng.

Một hôm, để khoe với bạn bè về người con gái xinh đẹp đang yêu tôi,
tôi liền đưa Lan đến cuộc vui nhậu của các bạn. Lan vui lắm, em mặc cái
váy ngắn tôi tặng trông thật trẻ trung. May mà trước hôm đó, em bảo tôi:
“Anh tặng em cái váy này rất đẹp. Đáng lẽ ra em phải mặc ra mắt bạn
bè anh. Nhưng rất tiếc là đôi giày của em đi với nó không đồng bộ nên
đành phải mặc bộ khác vậy”.
Thế là tôi lập tức đưa em đi sắm đôi
giày để em đồng bộ với chiếc váy ngắn cũn cỡn mà thực ra chính em đã mua
nó bằng tiền tôi đưa.

Yêu phải gái làng chơi, Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh yeu, chuyen tinh yeu, gai lang choi, dai hoc, sinh vien, an choi trac tang, chuyen ay, lam tinh, tinh yeu gioi tre, ban tre, bao

Tôi cứ nghĩ nàng yêu tôi chân thành nên luôn bảo về nàng trước những lời nói ác ý (Ảnh minh họa)

Đến nơi, Lan như nổi bật giữa đám bạn bè của tôi. Em trắng hồng, tươi
mởn, nói cười rất tự nhiên. Thấy các bạn tôi vui vẻ, ồn ào, em khen: “Các anh sôi động quá, như thể có chút lắc trong nước bọt”. Mấy thằng bạn tôi bỗng im hết. Chợt một tên hỏi: “Có chút “lắc” thì người sẽ thế nào hả em?”. Lan nhanh nhảu nói luôn: “Ối
chao, người cứ lâng lâng như bay trong mây, mọi vật xung quanh bỗng trở
nên sinh động, quên hết buồn chán khổ đau, chỉ thấy lòng bức xúc, muốn
đập phá một cái gì đó hoặc giết một ai đó cho sướng cuộc đời…”
. Không hiểu sao lúc ấy bọn bạn cứ nhìn tôi. Tôi kiêu hãnh lắm bảo với cả bọn: “Lan đang học ngành y nên có vốn kiến thức rộng, biết nhiều điều hơn tớ đấy”. Chúng nghe, cười hô hố.

Đêm ấy về đã khuya, một tên bạn gọi ngay cho tôi: “Ông phải chấm dứt ngay mối tình với cô nàng này. Đó là đứa con gái không sạch đâu”. Tôi điên lắm bảo: “Tớ yêu nàng đã 3 tháng nay. Mọi điều về nàng tớ biết hơn các cậu. Đừng phá đám”. Rồi tôi dẫn chứng ra rằng 3 tháng nay nàng không hề lẳng lơ với tôi, không hề đòi hỏi tôi làm tình, không hề nghiện ngập như họ nghi ngờ. Nàng yêu tôi chân thành. Tên bạn im tịt.

Một tuần sau, tôi đưa Lan về trình diện gia đình. Bố mẹ tôi hồi hộp
lắm, còn mời cả bà cô sang tiếp cháu dâu tương lai. Mẹ tôi thì thào với
bà cô về tôi: “Thằng này từ ngày có bạn gái thay đổi hẳn. Ăn nói
điềm đạm với bố mẹ, tối thường ở nhà không đi đâu, năng tắm rửa giặt giũ
quần áo, bớt rượu, bỏ hẳn thuốc. Chắc con bé người yêu nó giáo dục
đấy”.

Và tối nay, Lan đã ra mắt cả nhà tôi. Mẹ tôi là người cẩn trọng nhất
nên câu đầu tiên cụ hỏi về gia đình, hoàn cảnh của em. Em nói thẳng
băng: “Cháu bỏ nhà đi đã 2 năm nay vì bị bố mẹ đuổi nên giờ không biết các cụ thế nào, các em cháu ra sao?”. Câu đó khiến bố mẹ tôi choáng không dám hỏi gì thêm. Từ lúc đó chỉ có Lan hết lời ca ngợi tôi. “Hai bác sinh được anh Hoàng tử tế quá. Cháu xếp vào hàng trai sạch đấy”. Mẹ tôi ậm ờ cho qua. Nhưng bà cô tôi không vừa, bà hỏi độp: “Thế nào là trai bẩn?”. Vậy là em mắc bẫy, em thao thao: “Họ nghiện hút, họ cờ bạc, gái gú, ăn chơi trác táng… Tất cả những đàn ông đã đến với cháu chỉ có anh Hoàng là tuyệt vời nhất”.

Tôi đưa em về, trước khi chia tay, tôi lại hôn em và thì thầm hỏi: “Vì sao em bị bố mẹ đuổi?”. Em kể: “
em đang học trường y của tỉnh đã yêu một chàng, hai đứa sống thử thấy
hợp, em đưa về nhà trình diện bố mẹ, bố mẹ em không đồng ý và bảo nếu
lấy anh ta thì từ mặt em. Em quyết định ra đi với chàng. Nhưng đến năm
thứ 3 em có thai, tên Sở Khanh ấy sợ quá trốn biệt. Em đành bỏ thai, rồi
bỏ học đi làm”
. Lời em kể đến đâu, tay tôi buông lỏng em ra đến đó.

Trở về, tôi lại bị một trận tổng sỉ vả của mẹ và bà cô. Mẹ và cô kiên quyết không cho tôi lấy em. Và hai người cũng bảo: “Nếu lấy con bé ấy thì chúng tao từ mặt”. Tôi định gân cổ cãi cho em cốt để giữ sĩ diện cho mình thì bà cô đưa cho tôi chiếc điện thoại di động của em bỏ quên. “Hãy đọc những tin nhắn con bé ấy nhắn cho ai đó thì rõ”. Tôi cũng tò mò mở ra đọc mấy dòng tin Lan gửi cho một người là “Yến moi”. Đây là vài tin nhắn gần đây nhất của em: “Thằng
này trai sạch mày ạ. Tao thề sẽ chiếm được hắn nhưng hắn tỉnh lắm, đi
chơi chỉ hôn thôi không sờ mó gì”; “Hôm nay tao rủ đi uống rượu định cho
hắn say rồi vào nhà nghỉ lừa hắn nhưng hắn tỉnh lắm, từ chối không uống
và không đi đâu”; “Tối nay tao đến ra mắt nhà hắn đây, nếu con nhà tử
tế, có của thì tao “khóa” bằng được, nếu nghèo thì thôi, trở lại với
thằng Tùng đầu gấu cho xong”.

Đọc xong, tôi chết lịm. Nhưng chưa lịm hẳn đã thấy em trở lại bấm chuông gọi cửa. Tôi vừa ra, em đã thì thầm: “Trai sạch ơi cho em xin chiếc điện thoại bị bỏ quên”.

Yêu phải “gái làng chơi”

Không biết bao lần, em giấu tôi đi bán dâm để kiếm tiền ăn chơi…(Ảnh minh họa)

Tôi là chàng sinh viên của một trường đại học ở Hà Nội. Dù đang có
một mối tình đầy đau khổ và nước mắt nhưng tôi vẫn không thể nào giải
thoát cho mình khỏi chuyện tình oan trái này.

Tôi và Hạnh yêu nhau, nói đúng hơn là tôi yêu Hạnh, còn em có yêu tôi
hay không thì cho đến giờ phút này, tôi vẫn không thể nào biết được.
Tình yêu của chúng tôi bắt đầu rất nhanh, từ khi cả hai mới bước vào năm
thứ nhất đại học. Đấy là những lần em nghỉ học không có lý do nên thi
thoảng tôi có nhắn tin, gọi điện hỏi vì sao em không đi học. Và có lẽ
cũng vì ít bạn bè nên khi nhận được sự quan tâm của tôi, em đã bắt đầu
dành tình cảm đặc biệt cho tôi.

Trước khi yêu nhau, tôi được nghe khá nhiều lời đồn xấu về em từ những cậu bạn học cũ, “Hạnh là một người rất lăng nhăng”;Cô ấy là cave”… 
Nhưng vì yêu em quá nên tôi đã bỏ ngoài tai những điều bạn bè nói và
nghĩ rằng, điều quan trọng nhất bây giờ là chỉ cần tôi và em yêu nhau
thật lòng. Hơn nữa, em được sống trong một gia đình gia giáo, bố là bác
sỹ, mẹ là giáo viên, cũng được anh trai giỏi giang quan tâm, chăm sóc
nên chắc chắn em không phải loại người hư hỏng như thế.

Cứ như vậy, tôi và em yêu nhau, rồi về sống thử với nhau cho tới bây
giờ cũng đã được 6 tháng. Trong thời gian chung sống bên nhau, tôi đã
làm hết bổn phận của người đàn ông trong gia đình và chăm sóc cho em rất
chu đáo. Nhưng cũng có thể vì tôi quan tâm em quá mức nên cũng không ít
lần em đã làm cho tôi phải khóc và suy nghĩ rất nhiều.

Nói ra thì tôi rất xấu hổ nhưng đó là sự thật. Từ trước tới giờ, các đôi nam nữ sống thử với
nhau thì hầu hết là con gái nấu ăn, giặt giũ… nhưng khi chúng tôi chung
sống với nhau thì từ việc lớn đến việc nhỏ, từ việc đóng tiền nhà, tiền
nước, tiền điện, cho đến việc nấu cơm, rửa bát, giặt giũ đều một mình
tôi làm hết.

Khi yêu nhau, cả hai đứa đều thỏa thuận rằng, dù có chung sống với
nhau nhưng mỗi người đều có một bầu trời riêng nên không được ai hỏi về
quá khứ của ai. Chính vì thế nên tôi cũng không bao giờ hỏi về quá khứ
của em hay để ý xem tin nhắn, điện thoại của em với những người khác…

Thế nhưng ở đời có mấy ai biết được chữ ngờ đâu? Mấy hôm về quê lên,
tình cờ tôi thấy trong máy điện thoại của em có tin nhắn của tôi và cả
ai đó xen kẽ lẫn nhau. Em lưu tên người đó là A. Ka nên ban đầu, tôi cứ
nghĩ đấy là tin nhắn của anh trai hay anh họ em. Nhưng tò mò thế nào,
tôi đọc gần hết tin nhắn giữa em và người đó thì tôi mới biết được rằng,
hai người họ liên tục nhắn tin cho nhau từ 8 – 11h sáng với những lời
lẽ rất ngọt ngào. Nếu như anh trai hoặc anh họ của em nhắn tin thì họ sẽ
không có nhiều thời gian để nhắn cho em nhiều như vậy và bằng những lời
lẽ hết sức gần gũi, ngọt ngào như thế.

Rồi mấy hôm sau, khi chúng tôi đi thi thì có một chàng trai tới
trường tìm em. Em cũng đứng lại nói chuyện với cậu ấy một lúc rồi bước
vào phòng thi. Trưa hôm đó, em nhắn tin cho tôi bảo “Em đi có việc”
khiến tôi cảm giác rất bất an… Và khi về đến nhà, tôi có hỏi dò được
từ một người bạn thân của em thì biết được rằng, cậu ta là bạn trai cũ
của em. Hôm nay cậu ấy đến gặp em để xin em tha thứ và quay lại với anh
ta.

Yêu phải "gái làng chơi", Bạn trẻ - Cuộc sống, gai lang choi, ca ve, gai diem, song thu, gai mai dam, chuyen tinh yeu, tinh yeu sinh vien, moi tinh dau, chuyen tinh yeu, tinh yeu nu gioi, tinh yeu tay ba, ngoai tinh, bao

Vì phá thai quá nhiều nên giờ đây, em cũng không còn khả năng làm mẹ nữa (Ảnh minh họa)

Khi về đến nhà, em  mua một ít cá chỉ vàng và nũng nịu tôi, “Anh rán đi rồi hai đứa mình cùng ăn”
nhưng do mải ôn bài nên tôi chưa đi ngay. Khi tôi định đi rán cá thì
nhìn sang đã thấy em nhắn tin với cậu kia. Lúc  đó tôi đã khóc và mắng
cho em một trận khiến em cũng khóc theo. Và tôi nói với em rằng, “Nếu em yêu anh thật lòng thì anh cho em một tháng để chấm dứt các mối quan hệ kiểu đó” và em cũng đã đồng ý.

Kể từ đấy, em thay sim điện thoại và cũng ít nhắn tin trước mặt tôi
hơn. Tưởng chừng mọi chuyện như thế là êm xuôi… nhưng tôi nào đâu ngờ
được, vết thương này chưa lành thì em đã gây ra cho tôi vết thương mới
sâu hơn…

Một hôm, em đang chat dở thì quên thoát nick yahoo để về quê. Khi đó,
tôi đã tò mò vào lịch sử chat của em để xem em còn giấu diếm tôi chuyện
gì nữa không? Và khi đọc những đoạn chát của em, trái tim tôi như ngừng
đập, một cảm giác nhói đau dấy lên trong lồng ngực… Tôi sững sờ khi đọc
từng câu, từng chữ của em với một người đàn ông nào đó trao đổi, mặc cả
về giá cả mua bám dâm. Ngay lập tức, tôi gọi điện cho em và
nói rõ chuyện tôi đã đọc được tất cả những cuộc chat với em và những gã
đàn ông khác thì em  thanh minh rất nhiều và nói “Chúng mình chia tay thôi”.

Thế nhưng vì quá yêu em và nghĩ tới hoàn cảnh gia đình em nên tôi lại
thấy thương cảm và bỏ qua cho em những lỗi lầm đó. Em giải thích với
tôi rằng, “Vì em hay nghỉ học quá nên em bị nợ môn rất nhiều. Muốn
thi lại, học lại qua thì cần có tiền đi thầy… và số tiền đó em không thể
xin bố mẹ hay xin anh được. Hơn nữa, bố mẹ em liên tục cãi nhau nên em
cũng cảm thấy rất buồn và chán nản, em không muốn làm gì nữa…
”. Tôi
tính sơ sơ thì tiền học lại và tiền đi thầy của em cũng lên tới gần 20
triệu,  vì thế nên tôi đã chủ động nhắn tin nói với em rằng, “Tiền bạc quan trọng thật nhưng em đừng có như thế nữa. Anh sẽ bỏ qua tất cả và chúng ta làm lại từ đầu em nhé!”.

Hôm đó, em cũng đã nhắn tin cho tôi và nói rằng, “Từ khi yêu anh,
em không lên giường với bất cứ người đàn ông nào hết. Em chỉ sợ sau này
anh hối hận vì đã quyết định tha thứ cho em thôi”
. Tôi cũng nói với em, “Anh chỉ hối hận khi em lừa dối anh lần nữa”… và chúng tôi vẫn yêu nhau như chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra.

Thế nhưng, chỉ mới ngày hôm kia thôi, lại một lần nữa em làm tôi buồn
và phải thức suốt đêm vì không ngủ được. Hôm ấy, bên nhà cô em có đám
cưới nên em phải theo chị họ sang nhà trai. Tối đó, em nhờ cô bạn thân
của mình nhắn tin cho tôi, “Hôm nay H phải ở lại bên nhà trai vì bên đó không có ai dọn dẹp”. Đọc xong tin nhắn đó, tôi thấy cái lý do “ở lại nhà trai”
là hết sức vô lý. Có ai đời nhà trai lại bắt nhà gái ở lại dọn dẹp rồi
giữ lại qua đêm không? Bực mình quá, tôi gọi điện và bắt em về nhưng em
lại kêu, “Em phải ở lại dọn dẹp giúp cô, mai em mới về được”. Dù giận dỗi nhưng tôi vẫn mang xe tới đón em về… và em cũng chịu theo tôi về với vẻ mặt hết sức khó chịu.

Ban đầu tôi cũng nói lời xin lỗi để làm lành với em…  Nhưng một lúc
sau em đi tắm, tôi cầm điện thoại của em lên xem và một lần nữa, tôi lại
chết đứng như trời trồng khi đọc được những dòng tin nhắn mua bán dâm
giữa em và một gã đàn ông nào đó. Tôi đã không thể nói được gì khi biết
được sự thật đau lòng ấy…

Thực tình tôi rất yêu thương em… nhưng giờ đây tôi không biết mình
phải làm sao nữa? Chỉ vì lười học, bỏ học nhiều, để rồi em phải nợ môn,
học lại và cuối cùng, em lại phải tìm đến con đường bán dân để kiếm tiền trả nợ môn học sao?

Đã bao đêm rồi, tôi trằn trọc không thể nào ngủ được, một phần vì thấy
thương em, một phần lại thấy ghê sợ cuộc sống của em. Tôi cũng đang nghĩ
liệu mình có nên nói cho bố mẹ và anh trai của em biết chuyện này
không? Thật lòng tôi rất thương em và muốn giúp em nhưng gia đình tôi
cũng không khá giả gì, bố mẹ làm quần quật quanh năm suốt tháng mới đủ
tiền cho anh em tôi ăn học, huống gì đến tiền cho em trả nợ môn?

Mới 19 tuổi nhưng cuộc đời của em cũng đã trải qua không biết bao
nhiêu sóng gió của cuộc sống. Đó là những tháng ngày bồng bột của tuổi
trẻ khi em yêu phải một chàng trai đểu cáng, để rồi hết lần này lượt
khác em có bầu, hắn ta bắt em đi phá thai một mình và không chịu bất cứ
trách nhiệm nào. Và đến bây giờ thì em cũng đã mất hết khả năng sinh
con… nhưng vì yêu em nên tôi chấp nhận tất cả, miễn sao chúng tôi có
được một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ.

Tôi thật lòng yêu em và chỉ muốn em đừng sai lầm vào con đường nhơ
bẩn ấy nữa. Tôi cũng đã mơ sau này sẽ được cùng em xây dựng một mái ấm
gia đình, được chung sống bên em suốt cuộc đời này… nhưng càng nghĩ, tôi
càng thấy tương về hạnh phúc mái ấm gia đình đó mờ mịt quá!

Các bạn ạ! Bây giờ tôi phải làm sao đây? Tôi nên làm thế nào để đưa người yêu của mình thoát khỏi con đường tội lỗi, xấu xa đó?